Chiến sĩ Mùa hè xanh HUTECH tại mặt trận CHDCND Lào

Chiến dịch Mùa hè xanh HUTECH 2016 vừa chính thức khép lại nhưng cảm xúc về những ngày hè ý nghĩa vẫn còn nguyên vẹn trong lòng các chiến sĩ tình nguyện. Chúng ta hãy cùng cảm nhận những tình cảm và trải nghiệm thú vị trên nước bạn Lào qua bài viết của Nguyễn Quang Anh, sinh viên lớp 13DKTC07, Khoa Kế toán - Tài chính - Ngân hàng -  Đội Trưởng Đội Công tác Xã hội Đại học Công nghệ TP.HCM (HUTECH). 
 
Cứ mỗi khi tiếng ve râm ran báo hiệu hè về là cái cảm giác ấy lại ùa về trong tôi – cái cảm giác háo hức đón chào Mùa hè xanh tình nguyện. Đây là lần thứ hai tôi tham gia chiến dịch Mùa hè xanh kể từ khi bước chân vào quãng đời sinh viên tại HUTECH nhưng cũng là lần đặc biệt nhất – trở thành chiến sĩ Mùa hè xanh tại mặt trận nước CHDCND Lào.

 
 
Những chiến sĩ tình nguyện đầy nhiệt huyết trên đất Lào

Lần đầu đến với nước bạn Lào trong vai trò chiến sĩ tình nguyện, mang trên mình màu áo xanh của tuổi trẻ, đại diện cho các chiến sĩ tình nguyện của thành phố mang tên Bác tôi rất háo hức nhưng cũng khá lo lắng trước nhiệm vụ được giao. Cùng tham gia với tôi là 36 chiến sĩ tới từ những đơn vị khác với những vai trò khác nhau nhưng chung một nhiệm vụ là trở thành “sứ giả” của Việt Nam để giúp đỡ người dân nước bạn có hoàn cảnh khó khăn và thắt chặt hơn nữa tình hữu nghị giữa hai nước Việt – Lào.
 
 
Những hoạt động ý nghĩa của các chiến sĩ tình nguyện thắt chặt hơn tình hữu nghị Việt - Lào

Năm nay, chúng tôi được chia ra thành 4 đội hình chính thay vì 8 như năm trước, gồm có: đội hình sinh hoạt thiếu nhi, đội hình nông nghiệp, đội hình dạy tiếng Việt và đội hình khám - phát thuốc. Mỗi đội hình đều có nhiệm vụ khác nhau, công việc khác nhau nhưng cuối cùng vẫn là phải hoàn thành nhiệm vụ tốt nhất có thể mà Ban Chỉ huy đề ra.
 
 
Tiếng cười hồn nhiên trẻ thơ trong đội hình sinh hoạt thiếu nhi

Như một cơ duyên tôi được phân ngay vào đội hình thiếu nhi tại trường tiểu học Sengaloun – tỉnh Champasak. Sinh hoạt trong đội hình này đã để lại cho tôi rất nhiều kỷ niệm và cũng lấy đi của tôi không ít nước mắt luyến tiếc. Những ngày đầu chúng tôi gặp nhiều khó khăn vì các em không biết tiếng Việt và trình độ tiếng Anh cũng hạn chế, nhưng với sự kiên nhẫn và nhiều hình thức sinh hoạt khác nhau đã giúp chúng tôi và các em gần nhau hơn. Tôi được phân công dạy trống đội cho một nhóm 15 em. Các em học rất nhanh, chỉ hai ngày các em đã đánh gần như thành thạo ba bài trống: Chào cờ, Hành tiến, Như có Bác Hồ trong ngày vui đại thắng. Đặc biệt, trong lớp tôi dạy có hai cô - cậu bé để lại cho tôi nhiều kỷ niệm nhất, đó là một cậu bé với dáng người nhỏ nhắn nhưng lại mang một cái trống rất to, nhìn hình ảnh đó tôi nhớ lúc nhỏ  mình cũng giống hệt như thế; còn cô bé kia thì rất xinh có nụ cười tỏa nắng, em học rất nhanh và cũng là người đánh hay nhất đội.  Lúc chia tay, cô bé chào tôi với đôi mắt trong veo nhưng ngấn lệ, em cố nở nụ cười để tạm biệt đoàn chúng tôi còn cậu bé thì chỉ im lặng với vẻ mặt rất buồn như không muốn rời xa chúng tôi khiến tôi không thể cầm lòng được.
 
 
Ba bài trống: Chào cờ, Hành tiến, Như có Bác Hồ trong ngày vui đại thắng sẽ còn ở lại với các em

Ngoài đội hình thiếu nhi tôi cũng được tham gia vào đội hình khám và cấp phát thuốc vào ngày cuối cùng. Tuy chỉ mới tham gia chỉ có một ngày nhưng tôi có thể cảm nhận rõ được sự vất vả của các y bác sĩ đang làm việc và sự thiếu thốn từ những người dân có hoàn cảnh khó khăn nơi đây. Được đóng góp một phần nhỏ sức lực của mình vào hoạt động giàu ý nghĩa này, tôi cảm nhận được mình rất may mắn so với bà con đang xếp hàng chờ tới lượt trong cơn mưa nặng hạt trên đất Lào.
 
 
Tạm biệt Champasak, tạm biệt Attapeu, tạm biệt Sekong biết bao kỷ niệm…

Ngày cuối cùng ở Lào, Tỉnh đoàn mở một buổi tiệc chia tay nho nhỏ dành cho tất cả chiến sĩ tình nguyện. Những bài hát, những điệu nhảy truyền thống của cả hai nước vang lên, say sưa. Mọi người từ lớn đến nhỏ, từ chỉ huy cho tới chiến sĩ, từ bí thư tỉnh đoàn cho tới các bạn sinh viên ở Lào cùng nắm tay nhau hát vang ca khúc “Tạm biệt bạn thân yêu” với những ca từ xúc động “Tạm biệt Champasak, tạm biệt Attapeu, tạm biệt Sekong biết bao kỷ niệm…”. Những cái ôm thắm thiết, những cái bắt tay chặt hơn như thắt chặt thêm tình cảm đậm sâu của các chiến sĩ và các bạn sinh viên Lào cũng như người dân ở đây.
  
Cuộc vui nào cũng phải kết thúc, nhưng khi chia tay với những người dân đã gắn bó trong gần nửa tháng qua khiến chúng tôi không cầm được nước mắt, có gặp gỡ ắt hẳn có chia li, biết là vậy nhưng ai trong chúng tôi cũng thấy tiếc nuối vì khoảng thời gian cả đội chúng tôi ở bên nhau không đủ lâu để chúng tôi có thể hiểu nhau thêm chút nữa. Và ước gì, chúng tôi có thể cùng nhau làm được nhiều việc có ý nghĩa hơn nữa.

Nguyễn Quang Anh 
Phòng Tư vấn - Tuyển sinh - Truyền thông


Banner Tư vấn trực tuyến