Lo lắng, bồi hồi … rất nhiều cảm xúc đan xen nhau trong những ngày đầu tập huấn chuẩn bị cho một chiến dịch kéo dài gần tháng trời.
“Bạn hãy cứ hãy cứ lo lắng. Đến nơi bạn sẽ thấy mọi thứ trở nên thật bình thường…” Lời ai đó đã nhắn gửi đến ta trong những ngày chuẩn bị bước vào Chiến dịch, dẫu biết không cần phải lo… vậy nhưng ta vẫn rất lo.
Không lo làm sao được khi nghe nói tình hình chính trị nơi địa bàn đóng quân không được ổn định cho lắm, rồi nào là thời tiết nắng mưa thất thường, nóng lạnh khắc nghiệt hơn Sài Gòn nhiều.
Đó là những nỗi lo then chốt, rồi còn biết bao nỗi lo linh tinh khác…

Cũng bởi rất tự hào và hãnh diện vì được khoác lên mình màu áo xanh tình nguyện, trở thành người chiến sỹ thực thụ, xông pha đến những miền đất đỏ, rừng xanh nên biết trước hành trình có lắm gian nan, nhưng trong mỗi chiến sỹ hè xanh chúng tôi luôn đong đầy nhiệt huyết và sức trẻ.
Và rồi, chúng tôi vượt qua hơn 600 km bụi đường, nắng và gió để đến với Ngorong, Gia Lai.
Ấn tượng đầu tiên mà tôi còn nhớ là rất đông trẻ con nhìn chúng tôi với những ánh mắt tò mò pha chút ngại ngùng.
Cũng trong ngày đầu tiên ấy, lần đầu tiên trong đời tôi đã…tắm tiên.
Vì con suối nơi chúng tôi đóng quân rất ít nước nên nhiều lúc đang tắm mà không biết là mình đang tắm hay chỉ dội cho ướt người để cọ rữa nữa.
Ngày đầu tiên tắm suối…ngứa rân cả đêm, không sao ngủ được.
Nhà rông chiến sĩ thì vách ván quá thưa, gió lồng lộng thổi vào tứ phía…ội lạnh!
Bao nhiêu bàng hoàng lo lắng trước ngày đi đến lúc này như xa rồi, chỉ còn trước mắt là việc thích nghi với điều kiện sống nơi đây, và cùng anh em trong tổ hoàn thành nhiệm vụ được giao.
Tuần đầu tiên thật chậm, nhưng 3 tuần sau đó sao mà nhanh quá. Hết mùa chiến dịch rồi sao??? Tiếng ai đó tự hỏi lòng mình, và rồi tất cả đều nghe thấy. Những tiếng nấc nghẹn ngào trong giây phút tiễn đưa. Mắt tôi cay nồng và mặn đắng khóe môi, quyến luyến nói lời chúc lành cho những người ở lại.
Biết bao giờ mới gặp lại nhau, hỡi các em nhỏ… và chị Hoa… cả U mập nữa. Thương lắm cuộc sống hạn hạn, tù túng quanh năm chỉ biết đến cao su, đất đỏ và lá mì.
Các anh chị đến để thắp lên tia hy vọng cho các em, dù là nhỏ nhoi. Các em bắt đầu biết ước mơ, giản đơn là đến trường và được như anh chị. Đó là động lực rất lớn để mỗi chiến sỹ Mùa hè xanh luôn nỗ lực hết mình trong từng việc làm.
Thế là một năm qua rồi! Hè nữa lại về, lòng tôi đang bị thôi thúc bởi những thư ngỏ và lá đơn đăng ký tham gia chiến dịch Mùa hè xanh 2011 đang đặt trước mặt.
Tham gia hay không? Tham gia thì những dự tính của mình trong mùa hè này thì sao? Phải làm sao bây giờ?
Bất chợt tôi nhớ ra một điều, sống là không chỉ cho riêng mình. Hãy cứ dấn thân cho đi, rồi ta sẽ tìm thấy.. và tôi luôn muốn mình trưởng thành hơn nữa...
Thế rồi, qua một đêm suy nghĩ và đắn đo, tôi lướt qua lá đơn đăng ký, bắt đầu điền những thông tin đầu tiên: họ - tên, số lần tham gia chiến dịch, động cơ thúc đẩy bạn đăng ký tham gia chiến dịch…
…Như vậy nhé. Xếp bút nghiên ta lên đường về với những miền quê, để lòng dấy lên sự thôi thúc của tuổi trẻ và những tháng ngày xanh luôn mãi trong tim.
Kim Thành
Chiến sỹ Mùa hè xanh 2010 , mặt trận Đức Cơ – Gia Lai
Website HUTECH chân thành cảm ơn những bài viết của các chiến sĩ Mùa hè xanh, mong tiếp tục nhận được những chia sẻ của các chiến sĩ để “Hành trình của những ước mơ - Hành trình tuổi trẻ HUTECH” sẽ tiếp tục được phát huy trong chiến dịch sắp tới.
Bài viết gửi về: bantin@hcmhutech.edu.vn hoặc dh.hutech@zing.vn