[Tháng Thanh niên - Nghe Thanh niên nói] - Tiếng lòng từ người làm công tác Đoàn - Hội
Tháng Ba luôn mang đến những những cảm xúc thật đặc biệt cho những ai đang và đã từng gắn bó với những hoạt động Đoàn thể và phong trào sinh viên tình nguyện. Tháng Ba này, mời bạn cùng lắng nghe tiếng lòng của 2 đồng chí đã trưởng thành từ công tác Đoàn - Hội của HUTECH chúng mình nhé!
 

Đ/c Hồ Thị Băng Châu - Cán bộ Đoàn năm II; Phó Bí thư Đoàn Viện Khoa Học xã hội và nhân văn HUTECH

Tại sao tôi muốn trở thành một người Đoàn viên TNCS Hồ Chí Minh? Tại sao lúc nào thầy cô, bạn bè cũng thấy tôi tràn đầy năng lượng và tích cực trong mọi hoạt động công tác xã hội?

Có lẽ là bởi, tôi thường tự hỏi bản thân rằng: Mình là ai? Mình sinh ra trên cuộc đời này để làm gì? Và mục đích sống của bản thân là gì?

Từ đó, tôi bắt đầu yêu Đoàn, yêu công tác Đoàn nhiều hơn!

 

Nhớ năm 2019, tôi có một dịp ra thăm miền Trung. Tháng 9 năm ấy, miền Trung gặp mưa lũ lớn. Tôi đã chứng kiến người dân ở đây phải vất vả chống chọi với thiên tai nguy hiểm như thế nào. Từ trẻ em đến người già, sống cùng lũ cùng đói rét, ấy vậy mà gương mặt họ luôn kiên cường, lạc quan. Hình ảnh đó như tiếp thêm nghị lực sống trong tôi. Sống ở đây không chỉ là ăn no, mặc đẹp mà còn là phải sống sao cho thật ý nghĩa.

Cũng từ dạo ấy, câu nói bất hủ của Bob Marley “You never know how strong you are until being strong is the only choice you have” trở thành “người bạn đồng hành” của tôi trong mỗi công trình, phần việc.

Vâng, “Bạn sẽ không bao giờ biết mình mạnh mẽ như thế nào, cho đến khi mạnh mẽ là sự lựa chọn cuối cùng”.
Cứ làm việc hết mình đi, cứ luôn dấn thân bằng trái tim tích cực nhất và cũng cần biết cúi đầu nhìn xuống để thêm khiêm nhường và thấy rằng mình đang may mắn hơn rất nhiều người để mà cố gắng nhiều hơn.

Mỗi người sinh ra đều mang cho mình một số phận, một cuộc đời riêng không ai giống ai cả. Khi bạn có một bữa ăn no bạn có bao giờ nghĩ rằng mình đang may mắn hơn những cô bé, cậu bé đang chật vật mưu sinh đi bán vé số trên các tuyến đường?

Khi bạn đang có cơ hội hàng ngày đến lớp để tiếp thu những kiến thức mới thì ở những vùng núi xa xôi kia, những bạn đồng trang lứa phải lên rẫy, lên nương phụ giúp gia đình và tạm gác lại giấc mơ đi tìm con chữ?
Từ sự đồng cảm đó tôi muốn mình phải có trách nhiệm cho những nơi mà tôi đặt chân đến, với công tác Đoàn khi tuổi còn xanh. Và có lẽ sứ mệnh của tôi, trách nhiệm của tôi nằm ở cộng đồng-xã hội, “Sống là cho đi, mang lại niềm vui, nụ cười cho những người bên cạnh tôi”.

Đ/c Nguyễn Gia Huy - Bí thư Đoàn Trường Đại học Công Nghệ Tp.HCM (HUTECH)


Với vai trò là một người Cán bộ Đoàn của Thành phố, đối với tôi những ngày Tháng 03 thật đặc biệt. Đặc biệt vì nó làm những người cán bộ Đoàn chúng tôi càng thêm tự hào và vững tin về những hoài bão, lý tưởng tuổi trẻ mà chúng tôi đang theo đuổi.
 
18 tuổi, tôi rời quê hương Tiền Giang một mình đến với môi trường mới - một nơi mà tôi choáng ngợp về sự năng động, nhanh nhẹn và luôn đổi mới từng ngày. Thật may mắn, khi những ngày đầu tiên tôi đã được sinh hoạt những hoạt động bổ ích, ý nghĩa cùng các anh/chị trong Đoàn Trường, Hội Sinh viên trường. Sự quan tâm, chăm lo định hướng của các anh/chị Đoàn Khoa ngày ấy là tiền đề để tôi theo đuổi một hoài bão lớn của Thanh niên Việt Nam.

 
 
Trong những tháng ngày sinh hoạt công tác trong các tập thể, chúng tôi cùng ăn, cùng ngủ, cùng làm với nhau. Chúng tôi lại càng thấu hiểu tình cảm giữa con người với con người, những kỹ năng thực hành xã hội quý giá mà chắc chắn không một trường lớp, khóa huấn luyện nào có thể dạy cho chúng tôi. Và trân trọng gọi nhau là “đồng chí”! Cùng với những người đồng đội, chúng tôi trưởng thành qua từng ngày.

Với vai trò trách nhiệm hiện tại, tôi nhìn thấy rất rõ sự chuyển biến hết sức tích cực từ những bạn Sinh viên sau khi tham gia các hoạt động phong trao, công tác xã hội cộng đồng. Các bạn biết được cách hoạch định các kế hoạch của bản thân, biết sống chan hòa, biết lắng nghe cuộc sống, biết yêu thương nhiều hơn để trở thành một người tử tế.
 
Tham gia các hoạt động Đoàn - Hội tại TpHCM, những người trẻ như chúng tôi ở mọi miền cả nước, tưởng như xa lạ, nào ngờ lại càng xích lại gần nhau. Thanh niên chúng tôi cùng nhau thực hiện những phần việc ý nghĩa. Đặc biệt trong những ngày “Thứ 7 Tình nguyện”, “Chủ nhật xanh”, các Chiến dịch tình nguyện cộng đồng thì tôi lại càng cảm nhận rõ hơn nữa tình cảm của bà con địa phương với những người Đoàn viên thanh niên của Thành phố Bác. Tôi vẫn còn lưu giữ nhiều kỷ niệm cùng người dân thành phố trong những lần chúng tôi tổ chức khơi thông những tuyến kênh rạch tại các huyện ngoại thành; cùng nhau thực hiện những công trình giao thông nông thôn ở vùng sâu vùng xa; những nụ cười trẻ thơ trong các lớp ôn tập thiếu nhi,... “Cách đây vài tháng, có nằm mơ Chú cũng không nghĩ ô tô có thể vào tận nhà …” - chia sẻ của Chú Tài (xã Tân Trung, H.Mỏ Cày Nam, Bến Tre) phát biểu trong Lễ Khánh thành Công trình Đường GTNT ngày đó làm các chiến sĩ tình nguyện chúng tôi như được tiếp thêm “liều thuốc” cho con tim tuổi trẻ đang rực cháy.

 
 
Và có lẽ, món quà ý nghĩa nhất sau bao năm mà công tác Đoàn dành tặng cho chính tôi đó là Người Vợ. Tôi và “đồng chí ấy” đã về chung một nhà sau 8 năm sinh hoạt Đoàn cùng nhau, trải qua bao nhiêu kỷ niệm đẹp nhất trong màu áo xanh của môi trường đại học.
 
Nghĩ về nhau và tự hào về một thời thanh xuân tuyệt vời nhất!
 
Thực hiện: Kim Thoa - Gia Huy - Minh Quốc
Phòng Công tác sinh viên
 
14590969