Chúng ta không bao giờ biết giá trị của cuộc sống nếu bản thân không lăn xả vào nó và không dám sống dám chết vì nó. Cũng sẽ kông cảm nhận được ý nghĩa của giọt mồ hôi lao động khi không trực tiếp cuốc từng nhát vào đất với mong muốn “mỗi mô đất, ta gieo một hạt giống và rồi mầm cây sẽ vươn chồi”. Càng không biết quý giá trị của từng giọt nước nếu không phải đi bộ gần 2 km đường đồi núi khuân từng giọt nước về nhà. Và sẽ không biết giá trị cao quý của con chữ - khi mà chưa tận mắt chứng kiến cái cảnh í óe, ầu ơ, bập bẹ từng mẫu tự của các em nhỏ người đồng bào dân tộc. Đặc biệt, không thấy được rằng: trong cuộc đời này ta vẫn còn may mắn hơn muôn vạn cảnh đời khác ở những vùng miền xa xôi của Tổ quốc…”ở đó, miền đất đỏ, nơi khoai mì thay cho cây lúa, nơi lá mì thay cho rau” mà Họ vẫn sống kiên cường và đáng trân trọng…và để thấy rắng, “Ở đời này không có con đường cùng mà chỉ có những ranh giới”…
Yêu lắm Mùa Hè Xanh, Yêu lắm những chiến sĩ HUTECH …

Gia Lai ngày ấy đang vào mùa mưa! Nhưng thật “nực cười” lại thiếu nước, đầy nắng, gió và những lam lũ…Tuy nhiên, màu áo xanh của 100 chiến sĩ tình nguyện Mùa hè xanh HUTECH dường như đã xua tan cái nhọc nhằn, cơ cực đó…” Mang trái tim tình nguyện, vì quê hương chúng tôi lên đường…” – Câu hát cứ ngân vang trong lòng mỗi chiến sĩ, rồi vỡ òa hóa thành hành động, thành tình yêu trong từng ánh mắt, nụ cười nơi những cô – cậu sinh viên vốn lâu nay chỉ biết giảng đường và được sự chở che chứ chưa bao giờ là chỗ dựa cho những người khác…
Nhớ rõ lắm sau lễ ra quân cấp tỉnh được tổ chức tại Nhà thiếu nhi tỉnh Gia Lai, 100 chiến sĩ HUTECH về Gia Lai – về lại đại ngàn chia làm hai cánh quân: 50 về Huyện Đức Cơ xa xôi, 50 còn lại về Chưpưh hẻo lánh. Các cô cậu sinh viên khóc rất nhiều vì bạn bè chia tay, bở ngỡ vì sẽ sống với…”người lạ”. Ngày đầu tiên di chuyển về địa bàn đóng quân, không khỏi những sợ sệt, lo lắng vì đây là những huyện vùng sâu, tiếp giáp nước bạn Campuchia, và “có tình hình an ninh phức tạp” như lời chính quyền địa phương bày tỏ trong lễ tiếp nhận chiến sĩ.
Với những giọt mồ hôi, lần đầu tiên, các cô cậu sinh viên cảm nhận được giá trị lao động khi biết tự mình đào hố xí tự hoại, làm nhà tắm, nhà nấu ăn, cuốc đất làm Công trình “ Vườn rau Thanh niên”, lấy nước sinh hoạt cách “nhà ở” của mình gần 2 km đi bộ… rồi lần đầu tiên biết cách đề phòng sốt rét rừng (vì đây là thời điểm dịch sốt rét bùng phát tại nhiều huyện trong tỉnh Gia Lai)…Niềm vui khi tình anh em hòa vào nhau. Nụ cười vì hạnh phúc cứ nở trên môi vì khi các bạn làm việc gì - bên cạnh bà con đồng bào đều quan tâm hỗ trợ.
Sau thời gian làm quen với thời tiết, thích nghi hoàn cảnh sống và nắm bắt tình hình đồng bào, những lớp học tình nguyện hè, những giải bóng đá thiếu nhi, những buổi tuyên truyền về Luật An toàn giao thông, về Môi trường và bảo vệ rừng, những con đường, những phần việc tình nguyện được hình thành… Tình cảm miền ngược – miền xuôi chan hòa trong ánh lửa nhà Rông, nồi ngô luộc, ít măng tươi… đến tận cùng cảm xúc…
Ngày về…nước mắt chảy ngược, chảy xuôi, chảy tràn khóe mắt…kiểu chảy nào cũng là biểu hiện của tình yêu, sự gắn kết. Ba mùa hè tình nguyện đã qua, mùa nào cũng bắt đầu bằng “cái lạ” rồi kết thúc bằng nhớ nhung…Chợt thấy, mối tình “quân” - “dân” gắn bó hàng ngày, khi chia tay sao thấy quý và đáng trân trọng. Không dám hẹn ngày trở lại, nhưng lòng ai cũng hứa một ngày về mảnh đất này để chứng kiến những mầm sống ngạo nghễ vươn cao trong cái khát khao mãnh liệt thay đổi cuộc đời, và để được sống lại cái giây phút như cái giây phút ấy. Ranh giới địa lý, về văn hóa, trình độ, cách sống không là gì cả khi người ta, chúng ta, khi bạn – tôi sống trong tình cảm trọn vẹn!
Ngọc Phương
Chiến sĩ tình nguyện MHX 2010, mặt trận Gia Lai
Website HUTECH chân thành cảm ơn những bài viết của các chiến sĩ Mùa hè xanh, mong tiếp tục nhận được những chia sẻ của các chiến sĩ để “Hành trình của những ước mơ - Hành trình tuổi trẻ HUTECH” sẽ tiếp tục được phát huy trong chiến dịch sắp tới.
Bài viết gửi về: bantin @ hcmhutech.edu.vn hoặc dh.hutech @ zing.vn