Nhật ký Mùa hè xanh HUTECH 2019: Gia Lai và… 6 chữ lắm

Gia Lai là địa điểm đóng quân của các chiến sĩ Trường Đại học Công nghệ TP.HCM (HUTECH) trong nhiều chiến dịch Mùa hè xanh, đặc biệt là hai năm liên tục vừa qua. Năm nay, hành trình trở lại Gia Lai không chỉ khiến chiến sĩ hào hứng, mong mỏi mà còn mang đến nhiều ấn tượng với những câu chuyện khiến cho vùng đất Tây Nguyên này trở thành một nơi “hóa tâm hồn” tràn đầy kỷ niệm và nỗi nhớ. 
 


 

Hãy cùng Ban biên tập website đến với Mặt trận Gia Lai của Mùa hè xanh HUTECH 2019 qua những trang Nhật ký “6 chữ lắm” ngộ nghĩnh, đáng yêu mà vô cùng cảm động của các chiến sĩ Mùa hè xanh tại vùng cao nguyên nắng gió này nhé!

Gia Lai, ngày… tháng … năm…

Trước khi lên đường, các anh chị đã dặn phải mang áo khoác, mang áo tay dài, mang vớ vì khí trời trên đấy rất lạnh; mang theo ô dù, áo mưa để đón chờ những đợt mưa phùn, chuẩn bị khoảng 2 đôi dép vì hành trình đến làng từ điểm đóng quân là rất xa, đi chưa biết đã được một nửa thời gian của chiến dịch chưa là đứt luôn đôi dép đấy,… Ấy vậy mà khi chúng tôi chuẩn bị xong hết, Gia Lai lại đón chúng tôi bằng một mùa hè nắng ấm chan hòa, không mưa, đến cả những cơn gió thổi qua cũng chẳng mang theo hơi lạnh mà còn rất oi bức. Và chúng tôi cũng chẳng cần thay đôi dép như lời các anh chị vì điểm đóng quân đặt tại trường tiểu học, các em nhỏ sẽ ngày ngày tự đến lớp. Mùa này không mưa, đất chẳng lấm bùn, vậy nên những bước chân đến các công trình cũng vì thế mà bớt vất vả. 

 

Chuyến xe chở chúng tôi có một tổ đến xã Ia Piar, một tổ đến xã Ia Peng. Ia Peng xa hơn Ia Piar nên tổ Ia Piar xuống xe trước, và khi chỉ còn lại một nửa, chuyến xe bỗng chốc buồn hẳn khi đã thưa tiếng cười. Đến trường Kpa Klong thì đã là tối muộn, vực dậy chút phấn khởi, chúng tôi lỉnh kỉnh bên mình nào là vali, túi xách, đồ dùng xuống xe. Và khi chiếc xe lăn bánh, ánh đèn pha duy nhất nhạt dần rồi khuất hẳn, màu đen và gió lạnh khiến cả bọn… lạnh cả sống lưng. Nhưng chỉ huy cụm đã nhanh chóng làm chúng tôi vơi nỗi sợ trên đất Gia Lai bằng chính những câu chuyện về Gia Lai. Những câu chuyện thật vui  mà các bạn chiến sĩ HUTECH đã kịp ghi dấu với vùng đất và người dân nơi này, và gần như trở thành “giai thoại”.

Sau sự kiện “con đường tối tăm” ấy, chúng tôi lại càng “tin yêu” chỉ huy của mình thêm bội phần, và hạ quyết tâm phải thắp sáng cho cung đường này để bà con, em nhỏ nơi đây có thể nhịp nhàng qua lại dù mặt trời đã xuống núi. 

Sau những ngày đã quen dần với khí hậu cao nguyên, chúng tôi – những chiến sĩ, những người anh em lại càng thân thiết với nhau hơn. Có những ngày trên con đường đất quen thuộc, chúng tôi lại hát lên bài ca “Mùa hè xanh”. 

Trẻ con ở đây nghe tiếng hát thì đứng tụm lại bên cổng nhà, nhìn chúng tôi bằng đôi mắt tròn xoe, khi được vẫy tay cười chào thì mấy bé lại hét lên và chạy đi. Bộ chúng tôi nhìn “quái” dữ vậy à? Vậy mà đến lúc đi học, cũng chính những cô cậu em nhỏ xíu ấy đến lớp rất đúng giờ, tay vở tay bút ngồi ê a cùng chúng tôi học tiếng Kinh. Có những khi công trình xây dựng nhiều quá, lớp học sẽ được nghỉ một ngày, thay vì rủ rê nhau đi chơi, các em vẫn đến lớp, ngồi ngoài cửa trông các thầy, các cô, vẫn là tay vở tay bút. Hình ảnh đó khắc sâu trong mỗi đứa sinh viên cũng đã vài lần lười nhác chúng tôi, từ sau hôm ấy, con chữ luôn cố gắng lên bảng, dù có bận bịu cách mấy vẫn sẽ có một hai anh chị hay thầy cô (tùy các em gọi), ngồi dưới những mái trường đơn sơ ấy, chờ đón những học trò bé nhỏ, đáng quý của mình. 

 

Có khi đang túm tụm chuyện trò, nghỉ tay một lát, chiến sĩ chúng tôi lại nghe thấy những tiếng gọi từ các cô chú nơi đây. Họ không nói được tiếng Kinh, nhưng tiếng gọi lạ lạ ấy ban đầu khiến chúng tôi ngạc nhiên, về sau lại làm chúng tôi hạnh phúc. Một hai trái bưởi, trái thanh long gửi tặng có sá gì đám thanh niên sức hổ vai trâu, vậy mà khiến cả bọn xúc động mãi không thôi. Lại nói, có những anh chị từ Xã Đoàn (Đoàn Thanh niên Xã) đến thăm, đi cùng lại có thêm những cô bác người dân mang theo mấy “ché” rượu cần gửi tặng, vài ba câu tiếng Kinh bập bẹ, nhắn gửi qua “thông dịch viên” rằng: Ở đây chúng tôi quý lắm mới tặng rượu đó nha! Có đâu mà khiến chúng tôi vui mãi không ngừng! Bà con cám ơn chúng tôi vì những công trình, những con chữ chiến sĩ mang đến, chúng tôi cũng nhận lại biết bao tình cảm quý giá, ấm lòng. “Đi dân nhớ, ở dân thương” là đây chứ đâu!

 

Sớm thức dậy, bầu trời phủ sương như hà hơi lạnh vào những thanh niên thành phố “học đòi”, vậy mà tới tầm 9 giờ sáng, một tầng nóng rực lại ùa về, nhanh chóng không ngờ, đến cuối chiều, lại đổ lạnh trở lại, cứ như một “cô nàng” đỏng đảnh. Chẳng thế mà nhiều “tân binh” đã đổ bệnh trước thời tiết Gia Lai. Bệnh khó chịu lắm, nhưng giữa vòng tay của đồng đội, của anh em, của những người bạn lại “say người” lúc nào không biết. Cũng khó mà nói được, đấy là do những cô cậu sinh viên xa nhà, xa thành phố cùng nhau mang mùa hè đến với xứ xa dễ cảm động, hay là do tiết trời Gia Lai vốn đã dễ làm người ta lay động nữa!

 

Tổ chúng tôi được Xã Đoàn dẫn dắt để mang những tủ thuốc tại gia đến cho các gia đình dân tộc. Trên những mái nhà sàn cao cao, lại có những căn phòng nhỏ thấp, chúng tôi đều đến, leo qua từng bậc thang vào nhà, chủ nhà luôn vui vẻ mang chiếu trải mời khách ngồi. Trong số đó, có một căn nhà sàn làm tôi nhớ mãi, ngôi nhà có bà. Bà có người chồng là liệt sĩ, là một “chị nuôi” che chở cho các chiến sĩ cách mạng rồi lại bị địch bắt vào trại giam. Sau đó, bà trở về với buôn nhưng đôi chân đã không còn đi được nữa rồi. Chúng tôi đến, bà ráng sức ra chào thế hệ thanh niên, sức trẻ tiếp nối của đất nước, bàn tay bà đã sần, đã yếu, nhưng khi sờ đến mặt, nắm bàn tay của từng đứa lại ấm áp bội phần, chúng tôi thì nghẹn ngào, bà lại hào hứng “ô la” (tiếng địa phương nghĩa là vui mừng). 

 

Gia Lai, ngày… tháng … năm…

Gia Lai còn nhiều lắm những kỷ niệm và bí mật của các chiến sĩ, trong đó có niềm vui, hạnh phúc, nỗi nhớ nhà và cả sự xúc động trưởng thành khi nhận ra những điều nhỏ nhặt bình dị hằng ngày trong cuộc sống của mình, hóa ra lại là muôn vàn may mắn, sung túc so với đời sống nơi đây. Cuốn sổ tay chiến sĩ của chúng tôi lúc nào cũng in hằn nét mực “Ở dân thương, làm dân tin, đi dân nhớ”, chẳng phải chỉ đơn giản là lời nhắc nhở, mà đó còn là sự thật, là tình cảm, là yêu thương của người dân vùng tây nguyên đáng yêu, đáng quý này. 

Tập thể Chiến sĩ Mùa hè xanh HUTECH


Phòng Tư vấn Tuyển sinh - Truyền thông
14577228