Nổi bật với hình ảnh tự tin, cá tính, xông pha, dám thể hiện bản thân và không ngại thử sức - 8 bạn trẻ, nhóm bạn đại diện trong nhiều lĩnh vực khác nhau cho thấy được những đặc quyền của sinh viên thế hệ mới khi được định hướng trong môi trường tốt sẽ thành công và tỏa sáng.  

 



 

Không có gì thực sự bị phá vỡ. Ở Nhật Bản, khi một món đồ gốm bị vỡ nó không bị bỏ đi mà được dùng vàng để gắn lại, tạo thành một tác phẩm nghệ thuật mới. Và người Nhật tin rằng, những thứ từng bị tổn thương cũng như mang trong mình một lịch sử, nó sẽ càng đẹp hơn...

 

Triết lý này đã tác động mạnh và truyền cảm hứng đến tôi trong quá trình tạo nên bộ sưu tập "The Art of Kintsugi" - tôn vinh vẻ đẹp "không hoàn hảo" trong show trình diễn đồ án Dạ hội và Lễ hội của sinh viên ngành Thời trang thuộc khoa Kiến trúc Mỹ thuật. 

 

Tôi nhận ra rằng: chỉ cần nhìn thẳng vào những sai phạm, "vết sẹo" khó tránh khỏi, mỗi chúng ta đều có thể biến nó thành kinh nghiệm, thành thứ giá trị cho riêng mình và trở nên "tỏa sáng". "The Art of Kintsugi" cũng là bộ trang phục khiến tôi hạnh phúc nhất trong những ngày học tập và sáng tạo tại HUTECH. 

 

(*) Chia sẻ nằm trong chuyên mục #5Hashtag4U, xem đầy đủ tại đây



 

Lần đầu tiên đứng trước 1.000 khán giả là các thầy cô lãnh đạo, trưởng Khoa, Viện, quý vị phụ huynh, sinh viên…, trong vai trò người dẫn chương trình cho buổi lễ Tốt nghiệp, tôi đã thức đến 2 - 3 giờ sáng để chuẩn bị. 

 

Hồi hộp, những hoài nghi… dường như là điều không tránh khỏi. Nhưng sau hết, khi đã vượt qua được, chỉ còn sự háo hức, cảm xúc lâng lâng, tự hào và cả không khí trang trọng của buổi lễ nguyên vẹn trong tôi.

 

Đã trải qua nhiều cuộc thi chuyên nghiệp, đã tích thêm nhiều kỹ năng và vững nghề hơn qua nhiều định dạng chương trình, tôi vẫn còn đâu đó sự nghi ngờ bản thân. Và nỗi sợ thỉnh thoảng vẫn hiện diện. Nhưng, chính sự nghi ngờ đó giúp tôi tốt lên mỗi ngày.

 

Vì nghi ngờ nên tôi chọn không ngừng trau dồi, làm mới bản thân. Và cũng vì nghi ngờ, nên tôi đã và đang tô thêm nhiều “mảng màu” cho chính mình tại HUTECH. Tôi nghĩ: Chỉ khi nào dám đương đầu với nỗi sợ, bứt mình ra khỏi vùng an toàn mới có thể tạo nên được kỳ tích!

 

(*) Chia sẻ nằm trong chuyên mục #5Hashtag4U, xem đầy đủ tại đây


 


 

Học kỳ năm 4, chúng tôi được giao nhiệm vụ sản xuất và công chiếu phim ngắn đầu tay cho đồ án cuối cùng. 

 

Tiếp đó là chuỗi ngày tự lên ý tưởng, viết kịch bản, tìm kiếm - casting diễn viên, quay - dựng, công chiếu và truyền thông phim và vô số những việc không tên khác trong làm phim... 

 

Việc tự mình lên ý tưởng, viết kịch bản hay quay - dựng thì không lạ với sinh viên Truyền thông đa phương tiện, nhưng tự đảm đương tất cả mọi khâu lại là chuyện khác. 

 

Bằng tất cả sự phấn khích, năng lượng bơm đầy, chúng tôi quyết “chơi lớn”, thử sức ở thể loại nhạc kịch - một thử thách khá cam go. Nhận được lời khen, được điểm số cao, những họp bàn, những đêm thức trắng hay tiếc nuối, tranh luận… dường như sau tất cả, chỉ còn đọng lại trong chúng tôi niềm hạnh phúc vì những ngày ấy, thứ chúng tôi chọn là đi đến cùng.

 

(*) Chia sẻ nằm trong chuyên mục #5Hashtag4U, xem đầy đủ tại đây

 


Học ngành Kiến trúc tại HUTECH, tôi luôn nung nấu mong muốn tạo ra thiết kế hoàn mỹ: không chỉ mang lại dáng vẻ, sự tiện nghi mà còn đảm bảo tính bền vững, tái tạo năng lượng và bảo vệ sức khỏe con người trong không gian đó.

 

Tận dụng thế mạnh của ngành học: phân tích từ tổng thể đến chi tiết, khả năng tưởng tượng và sử dụng các công cụ hỗ trợ mô phỏng 2D, 3D mô phỏng… làm nền tảng, tôi thúc mình “lấn sân” công nghệ bằng cách tìm hiểu tài liệu chuyên môn cơ khí, máy móc tự động hóa…

 

Và sau nhiều lần nghiên cứu, cải tiến, thành phẩm của tôi cùng cộng sự là Thùng rác thông minh FOW, có mẫu mã hiện đại, hoàn toàn thân thiện với môi trường bởi khả năng tự xử lý rác thải, hỗ trợ phân loại rác tại nguồn, đồng thời “biến” rác thành tiền cho người sử dụng! Và với tôi, có lẽ việc kết hợp được kiến trúc và công nghệ sẽ cho ra một thiết kế hoàn mỹ, đảm bảo các công năng và mang lại giá trị lớn.

 

(*) Chia sẻ nằm trong chuyên mục #5Hashtag4U, xem đầy đủ tại đây

 


 

Một ngày nghe tin ông ngoại bị tiểu đường, chứng kiến sức khỏe của ông xuống dốc, tôi mong muốn tạo ra được loại "thần dược" có thể giúp ông và mọi người được ăn ngon hơn, ngủ dễ hơn. Vậy là hành trình tìm hiểu về thảo dược bắt đầu! 

 

Khi biết được nhân trần, cam thảo, râu bắp hay cây diệp hạ châu đang mọc quanh vườn nhà đều có công dụng tốt trong việc hỗ trợ điều trị bệnh tiểu đường, tôi vùi mình ở phòng thí nghiệm gần 8 tháng trời: từ tìm cách lấy tinh chất tốt, rồi phối từng loại lại với nhau sao cho không có phản ứng ngược.  Tôi còn muốn sản phẩm phải thuần thiên nhiên - nghĩa là không dính thuốc hóa học dù chỉ là lượng nhỏ. 

 

Tự đặt yêu cầu cao nên phải đến công thức và lần thí nghiệm thứ 150, tôi đã hét lên vui sướng vì kết quả kiểm nghiệm từ Sở Khoa học và công nghệ cho thấy mọi chỉ tiêu sinh hóa, vi sinh, kim loại... trong công thức lần này đều đạt tiêu chuẩn.

 

(*) Chia sẻ nằm trong chuyên mục #5Hashtag4U, xem đầy đủ tại đây

 

 

 

Sẽ không có tôi - Phương Thu của hiện tại dám "lăn" mình ở lĩnh vực mới nếu như không gia nhập CLB Keiko - "mái nhà" tập hợp các team hoạt động ở nhiều lĩnh vực: hát, múa, nhảy, diễn xuất, MC, Model và Truyền thông - Sự kiện.

 

Từng là người rụt rè, ngại đứng trước đám đông nhưng nhờ những người đồng đội thân tình, tôi dần trở nên dạn dĩ, tiếp năng lượng để "chinh chiến" nhiều thử thách mới: "săn" học bổng, làm tình nguyện, nghiên cứu, viết báo, ca hát, nhảy múa, tổ chức chương trình, tham gia các cuộc thi lớn. 

 

Tôi luôn đặt mục tiêu theo từng mốc để phấn đấu, hoàn thiện, thành công - theo tôi là các "nấc thang", phải trải qua lần lượt để chúng kết hợp, giúp bản thân mạnh mẽ hơn.  Từ việc điều phối chương trình, đứng trên sân khấu biểu diễn, tôi trở thành trưởng nhóm và dần chế ngự được nỗi sợ, thể hiện bản thân trước đám đông. 

 

(*) Chia sẻ nằm trong chuyên mục #5Hashtag4U, xem đầy đủ tại đây

 


 

Một lần đến Gia Lai, tôi có cơ hội chứng kiến quy trình thu hoạch chanh dây để xuất khẩu sang châu Âu: người dân chỉ lấy phần trái, còn toàn bộ phần lá và ngọn dù rất thơm nhưng lại bị bỏ hoàn toàn. 

 

Có thể tận dụng chúng để làm ra thứ gì hay ho không? - Tôi đã không ngừng đặt ra câu hỏi. Không “thử” sao biết được?. Nghĩ là làm, tôi tìm mọi tài liệu về chanh dây và nghiên cứu. 

 

Càng đi sâu, tôi càng tâm đắc với tính ứng dụng cao của sản phẩm: vừa có thể làm thức uống giải khát hằng ngày, lá chanh dây còn có tác dụng hỗ trợ bảo vệ sức khỏe, ức chế ung thư, giúp an thần và hỗ trợ bệnh nhân đái tháo đường…

 

12 tháng “ăn ngủ” tại phòng thí nghiệm trường, nhiều người đùa rằng: chỉ cần ngửi mùi chanh dây ở phòng thí nghiệm là biết ngay Mai Huyền đang ở đó.  Nhận được nhiều lời khích lệ từ phía thầy cô, bạn bè, tôi càng thêm tin vào lựa chọn của mình trong việc chế tạo và đưa sản phẩm trà lá chanh dây ra thị trường. 

 

(*) Chia sẻ nằm trong chuyên mục #5Hashtag4U, xem đầy đủ tại đây

 


 

Đi ngoài đường thấy nhiều hàng quán vẫn phải sử dụng các loại túi xách nilon cho khách mua nước mang đi, nhóm chúng tôi bàn nhau và đặt ra quyết tâm: phải tìm cho được sản phẩm xanh thay thế.

 

Mạnh dạn ghi danh tại cuộc thi khởi nghiệp HUTECH Startup Wings và tiếp đó là 60 ngày tận dụng mọi thời gian rảnh để tìm hiểu, khảo sát thị trường, nghiên cứu về nguyên - vật liệu. Và, thành quả là quai xách từ cỏ bàng của nhóm được nhiều chuyên gia và doanh nhân đánh giá cao bởi tính độc đáo, lợi thế sản xuất nhanh, thi công đơn giản và hoàn toàn thân thiện với môi trường và người sử dụng. 

 

Đặt tiếp kỳ vọng phát triển tối đa, cả nhóm tiếp tục nghiên cứu và tìm cách tối ưu hóa sản phẩm bằng cách kết hợp với xơ dừa, tạo thành 3 loại dây đeo với nhiều công dụng: vừa là quai xách, vừa làm giỏ đựng và có khả năng hút nước, thay thế tấm lót ly ở các cửa hàng. 

 

Nhìn lại, cả nhóm có thể bền bỉ làm việc cùng nhau suốt một thời gian dài bởi đều có chung một tinh thần: Đã làm, phải làm những điều tốt nhất!


(*) Chia sẻ nằm trong chuyên mục #5Hashtag4U, xem đầy đủ tại đây

 


 

14593908