Ở nhà, tôi là “chuyên gia chăm sóc sức khỏe”, đi làm tôi là nhân viên làm việc tại phòng khám chuyên gia, tôi tò mò và quan tâm về các loại thuốc. Từng tốt nghiệp Cử nhân Quản lý Công nghiệp, Quản trị kinh doanh…nhưng hễ cần thêm kiến thức gì, tôi lại đầu tư học tập. Ba mẹ tôi đã lớn tuổi, thường xuyên bệnh tật, tôi muốn dành nhiều thời gian chăm sóc cho gia đình, có lẽ quyết định học tiếp ngành Dược tại HUTECH của tôi xuất phát từ đây.
 
Thời gian 5 năm, tôi thấy mình như một sinh viên mới đi học, chỉ có già thêm một chút mà thôi. Được sự dìu dắt của thầy cô và bạn bè, đặc biệt là thầy Khoa - người đã dạy cho tôi những kiến thức phức tạp như Hoá hữu cơ một cách rất dễ hiểu, và cô Thắm - cô giáo nhiệt tình, dễ mến, khéo léo đưa các kiến thức thực tế vào bài giảng, giờ học của cô lúc nào cũng được mong chờ.

Mến chúc các đồng nghiệp nhanh chóng có được công việc phù hợp. Công việc sẽ giống như một môn học, mỗi lần khó khăn, hãy vượt qua nó như một kỳ thi. Hãy cẩn thận, tỉ mỉ, nên nắm vững kiến thức chuyên môn, cập nhật kiến thức mới, các kỹ năng cần thiết cho nghề nghiệp…thiếu kiến thức gì hãy học thêm và trên hết hãy luôn yêu nghề để trở thành những Dược sĩ có tâm.

Tôi vẫn tiếp tục công việc của mình tại phòng khám chuyên khoa, và sẽ làm việc tại một nhà thuốc để học hỏi kinh nghiệm. Xa hơn tôi mong muốn làm việc tại khoa Dược lâm sàng ở Bệnh viện. Tôi sẽ cố gắng hết mình với mục tiêu hiện tại và phấn đấu hơn nữa để chạm tới mục tiêu tương lai. Với tôi, chưa bao giờ là quá muộn để bắt đầu.
 
 
Hãy tận hưởng hết ngày hôm nay! - với suy nghĩ ấy, tôi cứ thế phấn đấu hết mình, chăm chỉ hết mình với "lửa" đam mê tiếng Nhật.  Xuất phát điểm là người hướng nội, chỉ mong thời gian êm ả trôi qua ở thời sinh viên. Nhưng mọi thứ thay đổi khi tôi bắt đầu kết thân với thầy cô bạn bè, “bắt sóng” được với môi trường mới và trở nên bận rộn với tình yêu Nhật ngữ. 

Tôi rất thích học tiếng Nhật, mỗi ngày mình học một ít. Tôi chọn cách viết ra giấy, dán lên bàn để tránh quên và thực hiện công việc theo thứ tự ưu tiên. Tôi hay độc thoại tiếng Nhật, học được từ nào mới là mình nhẩm bằng tiếng Nhật luôn, không nhớ từ nào là tôi tra cứu liền, như vậy sẽ nhớ lâu và sâu hơn. 
 
Phấn chấn trở lại, tôi chủ động, tích cực tham gia các cuộc thi, thu về không ít giải thưởng từ giải Nhì "Đấu trường Hán tự" lần 3 và lần 4, đến giải Nhì hùng biện "Trải nghiệm tiếng Nhật" của Quỹ học bổng Kyoritsu. Từng phải căng não, hồi hộp muốn "rụng tim" ở mỗi vòng thi, từng áp lực nghẹt thở khi mặt đối mặt với những vị giám khảo người Nhật, từng nhận được phần thưởng là chuyến tham quan Nhật Bản…Đam mê trong tôi, dường như được hun đúc từng ngày!

Nói về thời sinh viên đẹp của mình, tôi nhớ cả lần cùng bạn bè thực hiện một dự án cộng đồng có tên “Đổi chai nhựa, lon nhôm lấy túi vải” hạn chế việc sử dụng bao nilon. Cả nhóm hì hục viết bài, cầm poster ra công viên để tuyên truyền, vui khôn xiết khi được đông đảo mọi người ủng hộ. Số chai và lon gom được từ dự án, nhóm đem bán và dùng toàn bộ số tiền đó để làm từ thiện. Ai nấy đều vui khi được cùng nhau lăn xả vì những điều ý nghĩa.

Riêng tôi, thời đi học là khoảng trời vui vẻ tuyệt vời nhất. Cầm tấm bằng Cử nhân Ngôn ngữ Nhật loại xuất sắc, tôi mong muốn tìm được một công việc yêu thích, tiếp tục học lên Thạc sĩ cho thỏa đam mê.
 
 
Tôi tự đặt cho mình loạt mục tiêu trong 4 năm đại học: đầu tiên là sát cánh cùng CLB Nhà Quản trị tương lai (FBAC) với vai trò là Chủ nhiệm, tiếp đó là tự đóng học phí cho hai năm cuối và tốt nghiệp sớm với tấm bằng loại giỏi, cuối cùng là làm việc tại một công ty đa quốc gia sau khi tốt nghiệp.  

Nói về chuyến du khảo tại Hàn Quốc vào năm nhất, tôi đặc biệt ấn tượng với thái độ học tập của các bạn sinh viên đồng trang lứa, cùng với môi trường sống hiện đại. Có đôi chút cảm thấy "bản thân còn thua kém", tôi tự nhủ phải nỗ lực nhiều hơn để hoàn thành sớm nhất những kỳ vọng đã đặt ra.

Nghĩ là làm, tôi bắt tay vào hoạch định “list” các công việc và từng bước thực hiện: tự ứng tuyển vào FBAC, làm gia sư từ năm nhất, tìm công việc chuyên ngành vào cuối năm hai, học vượt ở các kỳ học hè, đăng ký thêm môn để rút ngắn thời gian học, trau dồi tiếng Anh và kỹ năng mềm để bổ sung vào CV, tìm kiếm các cuộc thi đầu vào tại các công ty đa quốc gia & tham gia ứng tuyến khi gần kết thúc chương trình học…Có lúc thấm mệt, nhưng với sức trẻ và tinh thần cầu tiến, tôi cứ thế từng bước vững chắc tiến lên. 
 
Học tại HUTECH, được gặp gỡ các thầy cô tận tâm, luôn đưa ra những lời khuyên, định hướng tương lai, tôi cảm thấy biết ơn và trân trọng. Tôi nhớ về kỷ niệm thật đẹp khi được trải nghiệm “xứ sở kim chi” Hàn Quốc kéo dài 5 ngày (phần thưởng cho chủ nhân Giải 3 cuộc thi Rookie Marketing Of The Year 2017). Một “chân trời mới” thú vị tuyệt vời để tôi mở mang kiến thức về Marketing, mở rộng tầm nhìn và như được tiếp thêm "lửa" rất nhiều…

Thời điểm này, tôi đang là Sale Executive tại tập đoàn Dutch Lady – một công việc mơ ước đem lại niềm vui để gắn bó và cống hiến mỗi ngày. Tôi tiếp tục đặt ra những mục tiêu mới để lần lượt chinh phục và tiến xa hơn nữa.
 

 
Trở thành phiên bản tốt hơn ngày hôm qua và tốt nhất của mình - mang theo ấp ủ này, tôi từng ngày phấn đấu để chinh phục những mục tiêu. Hẳn là hành trình tìm kiếm "mình của ngày hôm qua - mình của ngày hôm nay" sẽ chẳng có điểm dừng! 

Trong suốt tháng ngày “làm bạn” với giảng đường, khoảnh khắc khiến tôi "đau đáu và day dứt" nhất là một lần quên làm bài tập, thầy giáo kiểm tra rồi lẳng lặng quay đi. Lúc ấy, cảm giác như mất đi niềm tin của thầy, tôi đã suy nghĩ rất nhiều. Đó là lần khắc cốt ghi tâm, một lần sai để sửa lại, để nghiêm túc và chăm chỉ hơn. Dặn lòng rằng hãy luôn là mình trong mắt mọi người vì niềm tin quý giá hơn mọi thứ.
 
 
Là “đầu tàu” của tập thể lớp 17DKTB1, tôi tích cực kêu gọi lớp tham gia nhiều hoạt động phong trào từ học thuật, thể thao đến thiện nguyện. Nhớ những buổi họp lớp đông đủ, cả lớp cùng ăn uống, chuyện trò vui chơi. Nhớ cả sự tự hào khi cùng lớp trở thành Tập thể sinh viên tiên tiến trong 3 năm liên tiếp.

Nếu người khác làm được thì mình cũng làm được, phải vậy chứ! – sự quyết tâm này giúp tôi tự tin hơn, mạnh mẽ tiến về phía trước và thu về không ít “quả ngọt”. Từ Sinh viên (SV) tiêu biểu 2017 - 2021; SV 5 tốt cấp Khoa 2 năm liền 2018 - 2019, 2019 - 2020; SV 5 tốt cấp Thành phố 2019 - 2020; Giải Ba NCKH cấp Khoa 2019 - 2020…

Tốt nghiệp rồi! Niềm vui, sự hãnh diện vẫn còn đọng lại, xen vào đó là nỗi buồn khi phải nói lời chia tay thời sinh viên. Hiện tại, tôi đang làm việc tại một công ty cung cấp dịch vụ Kế toán, và mục tiêu "trở thành phiên bản tốt hơn ngày hôm qua và tốt nhất của mình" vẫn đang là động lực để cố gắng không ngừng...
 

Từng là Kiến trúc sư, công việc đòi hỏi tôi phải thường xuyên đi công tác. Cả năm tôi ngụp lặn trong công việc, rong ruổi ở các công trình mà không có thời gian dành cho gia đình. Nhìn vào ánh mắt ngây thơ của con trai, tôi nghĩ mình cần quan tâm con nhiều hơn. Thay đổi công việc mới, có lẽ là ý định được thôi thúc từ đó.

Nhiều lần áp dụng bài thuốc dân gian gia truyền chăm sóc sức khỏe cho đồng nghiệp, mọi người vẫn thường khen tôi "mát tay", chắc là tôi có có tay phục Dược. Từ lúc này, tôi nung nấu ước mơ trở thành Dược sĩ. Được gia đình hoàn toàn ủng hộ, tôi mạnh dạn xét tuyển vào ngành Dược học HUTECH.

Vốn là người khá "nhí nhố" (cười), tôi nhanh chóng hòa nhịp vào môi trường đại học, quên đi chuyện đã gần bốn mươi. Tôi dành thời gian cho học tập và tham gia các hoạt động ngoại khóa mà không gặp bất kỳ khó khăn nào. May mắn là, tôi luôn có được sự ủng hộ từ phía gia đình, từ việc trông con, chu cấp học phí, các thiết bị để học tập...đều được mọi người trong nhà quan tâm hết mực. 

Có lần tôi bị viêm khớp rất nặng hầu như không đi lại được, phải chống nạng đi học. Mọi người thường giữ thang máy nhường đường cho tôi, dìu tôi vào lớp, hỏi han bệnh tình…những việc tưởng chừng như đơn giản nhưng khiến tôi rưng rưng vì ấm lòng.
 
 
Tôi nhớ mắt mắt lo lắng của cô Hạnh, khi thấy tôi lóc xóc "chống nạng" vào chỗ ngồi, cô thường hỏi tôi làm bài tập có khúc mắc gì không, có kịp không. Tôi nhớ cô Dung - người đã nghiên cứu xem tôi có gặp vấn đề về tương tác thuốc hay không, vì tôi uống thuốc mãi mà không hết bệnh. Tôi nhớ cả vầng trán lấm tấm mồ hôi của thầy Khoa và thầy Nguyên khi giảng lại bài và chỉ dẫn tôi làm bài tập. Cả thầy Đăng và thầy Sang cũng không ngần ngại giúp đỡ, tạo điều kiện học tập, đi lại khi biết tình trạng bệnh của tôi. HUTECH trong tôi là tình cảm thân thương như một gia đình. Là sự quan tâm chu đáo, ân cần của thầy cô và sự thân thiện của bạn bè.

Tôi đang phụ việc ở nhà thuốc gần nhà và không ngừng học hỏi. Hy vọng một ngày không xa, tôi sẽ mở nhà thuốc riêng mang tên mình, để phục vụ chăm sóc sức khỏe cho mọi người, góp sức vì cộng đồng. Nghĩ tới là tôi đã cảm thấy lâng lâng hạnh phúc.
 
 
Những năm đầu, Hào tập trung học các kiến thức cơ bản như kỹ thuật lập trình, cấu trúc dữ liệu và giải thuật; tiếp đó là học thêm ngôn ngữ lập trình, tiếp cận các công nghệ mới...Vốn sẵn nhút nhát chỉ muốn học lấy bằng cho xong, nhưng sau khi bị cuốn vào các cuộc thi và làm quen với việc lập kế hoạch học tập rõ ràng, kết thân với Thiên, chúng tôi tôi biết đó là lúc mình cần thay đổi.

Từng có ý định nghỉ học giữa chừng do gia cảnh khó khăn, nhưng tình cờ đọc được chia sẻ của thầy Dương Thành Phết - Phó trưởng khoa, khiến Thiên thay đổi. Thầy bảo có rất nhiều người đã thành công từ chính những nghịch cảnh, chỉ có trui rèn mới tạo nên một con người cứng cỏi và thành công.

Mọi người làm được thì mình cũng phải làm được - với suy nghĩ ấy, Thiên mạnh dạn "apply" học bổng và giành được một suất “Power On” từ Trung tâm Hỗ trợ học sinh sinh viên TP.HCM. Khi ấy, áp lực kinh tế như được trút bớt phần nào, phải “xé nháp” để vượt lên theo đuổi ước mơ! 
 
 
Chọn đi cùng nhau, chúng tôi đã cùng đồng sở hữu nhiều giải thưởng lớn nhỏ như: Giải Đặc biệt Tìm kiếm tài năng CNTT 2020; Giải KK Lập trình Makerthon 2020; Giải KK Euréka 2021; Giải Nhì AI Challenge; Giải Nhất SV NCKH cấp Khoa 2020; Giải Nhì sinh viên NCKH cấp trường 2021…Với những lần "càn quét" tại các sân chơi học thuật, chúng tôi ấn tượng nhất cuộc thi "Lập trình Makerthon 2020" với 48 giờ chỉ code và code. Phải tập trung cao độ để kịp hoàn thiện sản phẩm và thuyết trình trước Hội đồng giám khảo, cảm thấy hài lòng với kết quả nhận được. 

PGS.TS Võ Đình Bảy - Trưởng khoa, là người thầy chúng tôi ngưỡng mộ vì đã dẫn dắt “team” ngay từ những ngày đầu "chưa biết gì. Thầy đặt ra vấn đề - đề tài, thông tin về các cuộc thi học thuật và đốc thúc tiến độ công việc qua Zoom và Google Meet liên tục. Chúng tôi nhìn thấy tinh thần làm việc không ngừng nghỉ từ thầy, và lấy đó làm tấm gương. Chúng tôi còn gửi lời cảm ơn tới thầy Phết - người luôn ở gần sinh viên, lắng nghe những nguyện vọng của sinh viên, là chỗ dựa tinh thần vững chắc, giúp cả hai tự tin bứt phá trong học tập và “chinh chiến” tại bất kỳ sân chơi nào. 

Chọn đi cùng nhau suốt khoảng thời gian đại học, và tiếp tục "bay" cùng nhau trong dự định tương lai - chúng tôi cảm nhận được sự trưởng thành và tràn đầy tự tin với những quyết định. Cảm ơn HUTECH vì tất cả những gì đã có tại đây. 
 
 
Với ý tưởng "góp nhặt" những câu chuyện thời đại học, những nỗ lực cố gắng, những kỷ niệm - dấu ấn thanh xuân, những lựa chọn - hoạch định tương lai..., project “The 30 best graduation quote” nằm trong luồng thông điệp chính "Fly Beyond The Sky", tổng hợp 30 chia sẻ ấn tượng nhất của các tân khoa và giảng viên, như một món quà tặng để nhắc nhớ và lưu giữ những khoảnh khắc tươi đẹp nhất đã qua cùng nhau tại HUTECH, mời xem thêm những "vùng trời" khác qua các chủ đề:
 
6 - Trước giờ "sải cánh"... 

Lời cuối, dẫn lại thông điệp từng chia sẻ: "Một hành trình dài đã khép lại, đánh dấu những nỗ lực của tôi, của bạn, của chúng ta. Hãy ước mơ bay cao, bay xa, vượt qua giới hạn của bầu trời. Dù đôi cánh nhỏ bé, hãy giữ cho tầm nhìn luôn sáng, chỉ cần bạn dám học hỏi, vì bạn sinh ra để bay!". Với HUTECH, dù bạn là ai, với giấc mơ giản đơn hay những lý tưởng vĩ đại thì hành trình cũng bắt đầu từ những lần "đập cánh" đầy cảm hứng như thế!

 

 
14599682