Những ngày nghỉ dịch, từ “nhà mình” bỗng nhớ HUTECH quá, nhớ những thước phim âm nhạc sống động đầy màu sắc, đơn giản tự nhiên nhưng cũng không kém phần sôi động. 

 

Nhớ những lúc tâm hồn được xoa dịu bởi âm thanh của thiên nhiên cây cỏ phát ra từ buổi sớm mai hay những buổi chiều ngập tràn ánh hoàng hôn - hệt như trong những áng thơ Haiku trữ tình.

 

Lại nhớ những lúc trái tim ngập tràn tươi vui, nhộn nhịp bởi tiếng nói, tiếng cười đùa, tiếng hát ca của các bạn sinh viên. Là những lúc đi ngang qua dãy phòng thực hành, nghe những âm thanh quen thuộc: rất gần gũi, rất thơ… Nhớ thêm cả những ngày hoà mình vào các hoạt động sôi nổi diễn ra quanh năm, nhưng buổi sinh hoạt câu lạc bộ, gặp gỡ cùng thần tượng…

 

Rất nhiều, rất nhiều những điều tuyệt vời - mà nỗi nhớ đang gặm nhấm - tự dưng đọng lại, vang lên trong đầu, những “playlist” muốn nghe hoài không biết chán...

 

 

Điệu slow từ lâu đã được biết đến là một giai điệu nhẹ nhàng và chậm rãi rất hợp thị hiếu của số đông. Nhưng ở HUTECH bản slow này lại rất đặc biệt, nó được tạo ra từ những “nhạc sĩ không chuyên” một cách đầy ngẫu hứng - cuộc dạo chơi thú vị tại Khu E (*)
 

Là những anh bạn chim sẻ nhỏ nhắn nhưng cũng không kém phần đáng yêu. Mỗi sáng, khi ánh nắng ban mai vừa lấp ló xuống mái hiên các “ảnh” đã thi nhau hót ríu rít, râm ran cả một góc sân. Rồi kìa...đằng xa đã nghe thấy tiếng đập cánh “vù...vù” của cậu chàng chú bồ câu. Tiến lại gần sẽ thấy hình ảnh từng đàn chúc đầu vào nhau, khẽ cất tiếng gù chào buổi sáng êm ái, thỉnh thoảng lại đập cánh bay vút lên khoảng trời xanh.

Sẽ thật là thiếu sót nếu bản slow này thiếu đi âm thanh phát ra từ hồ cá koi. Không biết phải sử dụng từ ngữ nào trong loạt từ láy  tượng thanh “trong trẻo”, “ngọt ngào”, “rì rào” để diễn tả hết - để cảm nhận hết về khoảng không gian thơ mộng này. Tiếng nước chảy róc rách - như khúc đàn du dương đôi lúc điểm xuyết pha chút tinh nghịch bởi tiếng quẫy đuôi của những chú cá koi đầy màu sắc. 

 



 

Lặng yên một chút, trong những chiều lười biếng, không thể quên “chiếc view” ngắm hoàng hôn siêu đẹp tại khu U (*), thu tầm mắt như muốn ôm cả thành phố vào lòng, cho tâm hồn bình yên đến lạ… 

 

Từng chút...từng chút..những khúc ca du dương từ HUTECH lúc nào cũng mang lại sự tươi mới, đối lập với tiếng ồn ào phố xá đằng xa. Hoà mình vào thiên nhiên, đắm mình trong giai điệu để thấy thêm yêu và gắn bó với nơi chốn bình yên, nhẹ nhõm này… 

 


 

 
 

 




Trong âm nhạc, một bản hòa tấu hay được tạo nên từ nhiều loại nhạc cụ từ độc tấu, song tấu đến hợp tấu, với chủ thể chính có thể là piano, guitar, violin,...Thì tại HUTECH, bản hòa tấu này lại được tạo nên từ những “nhạc cụ” rất riêng, âm thanh rất riêng, và “nhạc công” cũng rất trẻ, đặc biệt là ở Trụ sở chính (*)

 

 




 

Bước đến trung tâm thực hành may thời trang, hay với tên gọi thân thương khác xưởng may - lúc nào cũng nghe thấy những âm thanh náo nhiệt: tiếng “xột xoạt”, “xẹt xẹt” của máy may, của tiếng trở mặt vải. Cái thứ tiếng động đầy “mê hoặc” ấy phát ra từ sự đam mê, dồn toàn tâm toàn ý vào từng bản thiết kế để cho ra đời “đứa con như ý” lúc sản phẩm thành hình…

 

Tiến thêm vài bước…ghé vào phòng thực hành của sinh viên ngành nhà hàng - khách sạn. Nhạc cụ lần này khá đa dạng. Có khi là tiếng chén đũa. Tiếng dao trong nhà bếp. Là tiếng pha chế của các bạn bartender. Có lúc lại là tiếng rũ chăn gối của các “buồng phòng”. Đừng thấy nhiều quá mà ngẩn ngơ, nếu tập trung có thể bạn sẽ ghi nhớ được hết tất cả những âm thanh “gây thương nhớ này đấy”!

 

 

 

 

Ngược về Khu R (*) sẽ dễ dàng bắt gặp và nghe được tiếng của những anh bạn máy móc động cơ công nghiệp phát ra từ xưởng cơ khí - ô tô. Những anh bạn này tuy không phát ra tiếng nhạc du dương hay vui nhộn như các người bạn khác, họ toát ra một nét đặc trưng trong âm nhạc của mình. Đó là tiếng hoạt động của các thiết bị cơ khí, là tiếng cờ lê quay bánh răng, là tiếng máy chạy đều đều, hay thỉnh thoảng lại là tiếng báo động động cơ đang bị hỏng cần sửa chữa.
 






 

Hết bay bổng với điệu slow giai điệu thiên nhiên nhẹ nhàng, hay chìm đắm trong những âm điệu từ bản hòa tấu không gian trữ tình - tiếp nối là những bản nhạc dance đầy sôi động. Sinh viên mà, không năng động, sôi nổi thì đâu phải là sinh viên, đúng không? 

 

Ở HUTECH có dư những nguồn năng lượng đó. Thứ nhạc mê hoặc dance này được tạo nên từ những tiếng nói cười không ngớt của những gương mặt rạng rỡ, của tiếng bấm thang máy tách tách, rồi lỡ đâu trong cả hàng dài đứng chờ ấy, vô tình gặp người quen, người bạn thân thế là lại rộn ràng lên cả.



 

Bước tới những giảng đường “sắc màu” là những lớp học ngập tràn không khí rất trẻ: là tiếng thầy cô hăng say giảng bài, tiếng của sinh viên HUTECH chúng mình trao đổi, thảo luận không ngớt. Hàng trăm, hàng nghìn giọng nói - gương mặt nhưng sao thấy tất cả đều thân quen - gần gũi đến lạ...


 

Trí nhớ “dẫn lối” tiếp tục men theo xuống sân trường, nơi các câu lạc bộ sinh hoạt không nghỉ ngày đêm. Mà nhớ nhất, mỗi lần đi học thấy câu lạc bộ Guitar với “mấy trăm anh em” tập hợp hay chứng kiến những màn vũ đạo “mê điếng người” của câu lạc bộ Dance là cả một buổi học đó, thấy nhộn nhịp hơn hẳn. Cả góc sân trường, cứ thế theo suốt 4 năm thanh xuân, trái tim lưu đầy vết những “góc ảnh” sống động không ngừng...


Vậy đấy, có rất nhiều những hình ảnh - âm thanh đã theo tôi. Có thể nói HUTECH chứa cả một kho tàng “playlist” tuyệt diệu không sao kể hết trong bài viết ngắn này. Như bộ phim âm nhạc không hồi kết, từng ngày từng ngày tự lưu đầy vào trí nhớ.

Còn bạn, bạn nhớ tới âm thanh gì khi nhắc đến HUTECH? 







 
14592416