Điều tuyệt vời nhất của tuổi trẻ là cho mình cơ hội trở thành nhiều phiên bản tốt đẹp hơn
Kỷ nguyên vươn mình của đất nước bắt đầu từ những con người dám vươn lên.
Nhân vật của Hành trình Vươn mình - HUTECH là một thế hệ như thế
Cựu sinh viên Cát Tường và hành trình trưởng thành khi tích thêm những phiên bản rực rỡ
Trong những năm tháng thanh xuân, nhiều người trẻ tin rằng trưởng thành là phải phá bỏ phiên bản cũ để xây dựng một hình mẫu hoàn hảo hơn. Thế nhưng, với Nguyễn Phạm Cát Tường - sinh viên ngành Thú y Khoa Thú y Trường Đại học Công nghệ TP. HCM (HUTECH), sự trưởng thành lại đến theo cách nhẹ nhàng hơn. Đó không phải là một cuộc chối bỏ, mà là hành trình nâng niu vùng an toàn của chính mình rồi kiên trì nới rộng biên độ, để mỗi ngày trôi qua, trái tim lại có thêm không gian cho những bản lĩnh mới.

Bảng thành tích khủng của Thủ khoa khóa học ngành Thú y khóa 2020
Vùng an toàn nuôi dưỡng nội lực
Ít ai tin rằng, cô gái sở hữu danh hiệu “Sinh viên 5 tốt cấp Trung ương”, chủ nhân của hàng loạt học bổng, giấy khen và là Thủ khoa đầu ra ngành Thú y với tấm bằng Xuất sắc lại từng có một khởi đầu rất lặng lẽ. Những năm đầu đại học của Cát Tường gắn liền với sự im lặng và những góc khuất sau trang sách. Cô sinh viên gốc Vĩnh Long ngày ấy mang theo nỗi sợ đặc trưng của người trẻ lần đầu chạm ngõ giảng đường: sợ giao tiếp, sợ đám đông và sợ cả những lỗi lầm có thể làm phụ lòng kỳ vọng của gia đình.
Với Tường, ngành Thú y không chỉ là đam mê, mà còn là một áp lực khổng lồ về mặt kiến thức. Cô chọn cách đóng kén mình trong sự học thuật vì tin rằng đó là nơi an toàn nhất để bảo vệ mình khỏi những sai sót. “Mình từng nghĩ chỉ cần học tốt là đủ. Mình sợ bị phân tâm bởi những thú vui khác, sợ thử sức ở môi trường mới và lo lắng bản thân không gánh vác nổi những trách nhiệm và kì vọng từ tập thể,” Cát Tường bộc bạch.
Cô bác sĩ Thú y và những phiên bản rực rỡ nhất của chính mình
Nhưng nhìn lại, chính vùng an toàn đó không hề vô nghĩa. Nó là quãng thời gian Tường tích lũy nội lực, xây dựng một nền tảng chuyên môn vững chắc. Đó là một chiếc kén được dệt nên từ sự chỉn chu, dù đôi khi có chút trống trải về trải nghiệm xã hội, nhưng lại là tiền đề quan trọng để khi thời cơ đến, cô có đủ bệ phóng để bước ra ngoài.
Sự thay đổi không đến từ một cú hích rầm rộ, mà bắt đầu từ những quan sát thầm lặng. Khi nhìn thấy bạn bè trở nên bản lĩnh hơn qua từng hoạt động, Tường cảm thấy chiếc kén của mình bắt đầu chật chội. Cô khao khát được chứng minh rằng bản thân có thể làm tốt hơn những gì mình vẫn tự mặc định.
Hành trình ấy khởi đầu từ những bước chân lặng lẽ, cho đến khoảnh khắc đôi bàn tay run rẩy siết chặt chiếc micro giữa lớp học. Phép thử lớn nhất mang tên đại dịch Covid-19 đã vô tình đẩy Tường lên những sân khấu online, nơi cô buộc phải đối diện với sự im lặng của chính mình. Thay vì để nỗi sợ định nghĩa giới hạn, Tường chọn cách đặt lại một câu hỏi thay đổi cả tâm thế nếu mình làm được thì sao. Câu nói ấy không chỉ là lời động viên, mà đã trở thành chiếc chìa khóa giúp cô bước ra khỏi bóng tối của cánh gà, tự tin dẫn dắt hàng trăm sinh viên bằng một bản lĩnh được trui rèn từ chính những lần đối diện với sự tự ti.
Sự đa nhiệm và tâm thế không đứng yên
Điều đặc biệt nhất ở Nguyễn Phạm Cát Tường là cô không chấp nhận bị đóng khung trong bất kỳ định kiến nào. Nhiều người cho rằng sinh viên ngành Thú y chỉ nên dành trọn thời gian trong phòng học hay bệnh viện, nhưng Tường lại chọn con đường đa nhiệm. Với cô, mỗi vai trò mới không phải là sự thay thế cái cũ, mà là cộng thêm vào bản thân những giá trị mới rực rỡ hơn.
Cô dung hòa giữa một sinh viên ưu tú mang bảng điểm Xuất sắc và một thủ lĩnh Đoàn khoa đầy nhiệt huyết, một chiến sĩ tình nguyện không ngại khó trong các chiến dịch Mùa hè xanh và hiện tại là một Kỹ thuật viên thú y chuyên nghiệp. Mỗi vai trò mới không phải là sự thay thế, mà là sự bồi đắp để phát triển bản thân. “Mình luôn tự hỏi bên ngoài vùng an toàn hiện tại sẽ có gì, mình sẽ gặp ai, học được điều gì và sẽ trở thành một người như thế nào? Chính sự tò mò về phiên bản tiếp theo của bản thân đã trở thành động lực để mình không bao giờ chấp nhận đứng yên một chỗ”, Tường kể.

Không chấp nhận đứng yên một chổ để tìm kiếm phiên bản tốt nhất của bản thân
Tuy nhiên, phía sau những danh hiệu rực rỡ không phải là một thước phim màu hồng. Tường đã có lúc thấy ngộp thở khi phải cân bằng giữa các vai trò. Nhưng đó cũng là lúc cô nhận ra giá trị của sự kết nối: “Trưởng thành không phải là khi bạn không còn gặp áp lực, mà là khi bạn học được cách đi qua nó bằng sự cố gắng và trách nhiệm”. Cô không xem những vai trò mình đảm nhận là gánh nặng, mà là những trải nghiệm quý giá để sống hết mình với tuổi trẻ.
Khi được hỏi về điều khiến mình tự hào nhất, Cát Tường không nhắc về những tấm bằng khen. Cô bạn kể về những lần bản thân kiên trì không bỏ cuộc và cơ hội được phép mắc lỗi khi còn ngồi trên ghế nhà trường. “Tuổi trẻ dạy mình rằng sai và sửa sai là một phần của sự lớn khôn. Những lần lúng túng hay áp lực đã giúp mình trở nên trưởng thành hơn rất nhiều”. Cô không muốn sau này phải tiếc nuối nói lời “giá như”, vì với Tường, thất bại không đáng sợ bằng việc chưa từng cho mình cơ hội để thử sức.
Không sợ thất bại để cho mình cơ hội thử sức ở nhiều phiên bản khác nhau
Hành trình vươn mình của Nguyễn Phạm Cát Tường là minh chứng rằng mỗi chúng ta đều là một viên ngọc thô và chỉ khi dám chịu đựng những vết bào mòn của trải nghiệm, chúng ta mới có thể tỏa sáng theo cách riêng của mình. Trưởng thành thực chất là một quá trình làm giàu thêm thế giới nội tâm, nới rộng biên độ của lòng can đảm dựa trên chính những gì ta vốn có. Bạn đã sẵn sàng để cộng thêm cho mình một phiên bản rực rỡ hơn của mình ngày hôm nay chưa?
Tin: Hoàng Thương - Khương Tuyển
TT. Tư vấn và Phát triển năng lực người học
Các tin khác
Vươn mình từ những đêm không ngủ
Không chọn con đường bằng phẳng, Trần Phước Sang – sinh viên Khoa Luật, ngành Luật Kinh tế (HUTECH) đã viết nên hành trình trưởng thành bằng sự bền...