Kỷ nguyên vươn mình của đất nước bắt đầu từ những con người dám vươn lên.
Nhân vật của Hành trình Vươn mình - HUTECH là một thế hệ như thế
Tôi chọn vươn mình bứt phá khi tuổi trẻ còn đang rực cháy
Từ chối một kịch bản những năm đại học chỉ có sách vở và thi cử, Nguyễn Thị Hồng Phúc - sinh viên Khoa Luật Trường Đại học Công nghệ TP.HCM (HUTECH) lại bước vào hành trình dấn thân với những áp lực để rèn giũa bản lĩnh. Với Hồng Phúc, vươn mình là dám nắm bắt mọi cơ hội, đối mặt với những giây phút khó khăn để đổi lấy sự trưởng thành và khao khát khẳng định giá trị bản thân.

Bảng thành tích đáng ngưỡng mộ cho những ngày rèn giũa bản thân
Nỗi sợ lớn nhất không phải là thất bại
Có những người bước vào đại học với mong muốn duy nhất là học thật tốt để sớm tốt nghiệp và tìm một công việc ổn định. Nhưng với Hồng Phúc, tuổi trẻ không chỉ là hành trình đi học rồi về. Trước khi trở thành một cán bộ Đoàn - Hội năng nổ, Phúc từng hình dung cuộc sống sinh viên sẽ chỉ xoay quanh những trang giáo trình và bài vở. Thế nhưng, môi trường đại học đã dạy cô rằng đây không chỉ là nơi tiếp thu kiến thức, mà còn là khoảng thời gian quý giá để khám phá chính mình. Từ một sinh viên ngành Luật vốn quen với những bộ luật và quy định, Phúc bắt đầu dấn thân vào các hoạt động phong trào như một cách để làm mới bản thân. Với cô, việc tham gia công tác Đoàn - Hội không đơn thuần là hoạt động ngoại khóa, mà là giáo trình thực tế để tích lũy hành trang cho công việc tương lai.
Chọn dấn thân vào các hoạt động phong trào để làm mới bản thân
Khi bắt đầu thử sức ở nhiều vai trò hơn, nhiều người thường sợ áp lực hay sợ bị đánh giá. Nhưng với Hồng Phúc, điều đáng sợ nhất lại là: “Bản thân bỏ lỡ những trải nghiệm đẹp nhất của tuổi trẻ, bởi đó là khoảng thời gian mình được sống bằng tất cả sự nhiệt huyết và hết mình vì những điều mình thích”. Chính sự trân trọng thời gian đã thôi thúc cô gái ấy luôn chọn bước tiếp, ngay cả khi bản thân rơi vào trạng thái quá tải. Có những giai đoạn, Phúc phải gồng gánh cùng lúc ba vai trò vừa hoàn thành việc học trên lớp, điều hành các hoạt động Đoàn - Hội và thử việc ở vị trí Thư ký hòa giải tại Tòa án Nhân dân Khu vực 8 (Đồng Tháp).
Đằng sau những tấm bằng khen Sinh viên 5 tốt hay danh hiệu Thanh niên tiên tiến làm theo lời Bác là những ngày dài Phúc gần như không có thời gian nghỉ ngơi để kịp tiến độ công việc. Đỉnh điểm là lần đầu tiên cô điều phối chính một chương trình lớn, đối mặt với vô vàn thiếu sót. Khoảnh khắc ấy, Phúc cảm thấy bản thân mình tệ nhất. Nhưng thay vì chọn dừng lại, cô học cách đối diện bằng một góc nhìn trưởng thành: “Với người khác đó là áp lực, còn mình coi đó là cơ hội để bản thân học hỏi và thử sức theo cách riêng của chính mình”. Thay vì xem những nhiệm vụ chồng chất là gánh nặng, Phúc chọn nhìn nhận đó là cơ hội để rèn luyện tác phong và kỹ năng chuyên môn. Với Phúc, sự hoàn thành không chỉ nằm ở kết quả cuối cùng, mà còn ở việc cô đã tin vào bản thân, dám chịu trách nhiệm và không để tuổi trẻ trôi qua một cách lặng lẽ.
Đằng sau những tấm bằng khen danh giá là những ngày làm việc miệt mài
Một trong những bước ngoặt khiến Hồng Phúc thay đổi nhiều nhất chính là vị trí Thư ký hòa giải tại Tòa án. Đây là lúc cô nhận ra khoảng cách giữa sách vở và thực tế. Đứng trước những hồ sơ thực địa và quy trình làm việc nghiêm ngặt, Phúc cảm thấy mình còn rất nhiều điều phải học. Quan sát các anh chị làm việc chuyên nghiệp, cẩn trọng và xử lý vấn đề bằng bản lĩnh dày dặn, cô hiểu rằng đam mê và kiến thức thôi là chưa đủ. Công việc này còn đòi hỏi kỹ năng, tác phong và cả sự thấu cảm. Chính những va chạm sớm này đã rèn giũa cho Hồng Phúc đức tính chỉn chu và trách nhiệm hơn trong từng việc nhỏ nhất.
Tài sản vô giá đằng sau những tấm bằng khen
Dễ khiến bất kỳ ai cũng phải trầm trồ là bảng thành tích rực rỡ mà Hồng Phúc đã bền bỉ xây dựng từ danh hiệu Sinh viên 5 tốt cấp Trung ương, Thanh niên tiên tiến làm theo lời Bác nhiều năm liền, đến những bài báo khoa học giá trị và hàng loạt bằng khen từ UBND TP.HCM, Hội Sinh viên Việt Nam. Những con số ấy không chỉ là niềm tự hào, mà còn là thước đo chính xác cho thái độ sống nghiêm túc của cô gái ngành Luật trong suốt bốn năm đại học.
Những con số biết nói trở thành thước đo cho thái dộ sống của cô gái ngành Luật
Thế nhưng, đằng sau hào quang ấy là một tài sản khác mà Phúc trân trọng không kém chính là những kỷ niệm vô giá. “Đó là những ngày áp lực đến bật khóc nhưng hôm sau vẫn tiếp tục cố gắng và cả sự can đảm để dám thử, dám sai và dám bắt đầu lại”. Nếu bằng khen là sự công nhận cho kết quả, thì những trải nghiệm đầy mồ hôi và nước mắt ấy chính là chất xúc tác giúp cô hiểu rằng giá trị lớn nhất của tuổi trẻ là dám sống hết mình.
Nếu phải chọn phiên bản khiến mình tự hào nhất, Hồng Phúc không chọn riêng vai trò nào cả: “Mình sẽ chọn cả 4 năm đại học với phiên bản mang tên Hồng Phúc”. Bởi mỗi năm trôi qua, cô lại là một phiên bản khác trưởng thành hơn, bản lĩnh hơn, hiểu mình hơn và cũng dám tin vào chính mình nhiều hơn. Nhìn lại hành trình đã qua, Hồng Phúc cho rằng “vươn mình” không phải là trở thành một ai đó quá xuất sắc hay hoàn hảo. Với cô, vươn mình đơn giản là dám bước ra khỏi phiên bản quen thuộc của chính mình để thử sức với những điều mới. “Với mình, vươn mình là dám nắm bắt mọi cơ hội khi nó tới và dám thử trải nghiệm với những điều mình nghĩ là không thể”.

Hồng Phúc chọn bước ra khỏi phiên bản quen thuộc để vươn mình với những điều mới
Hành trình của Hồng Phúc là lời nhắn gửi chân thành đến các bạn sinh viên: Trưởng thành không phải lúc nào cũng là chạy thật nhanh, mà đôi khi là học cách hiểu và chăm sóc cảm xúc của chính mình giữa những áp lực. Đừng để tuổi trẻ trôi qua quá bình lặng. Hãy cứ dấn thân, hãy cứ vươn mình, vì thanh xuân chỉ rực rỡ nhất khi bạn dám sống hết mình cho nó.
Tin: Hoàng Thương - Khương Tuyển
TT. Tư vấn và Phát triển năng lực người học