[bongdaplus.vn] - Nhạc sỹ, Ca sỹ, MC Sỹ Luân: Biết đá bóng trước khi viết nốt nhạc
Khá bất ngờ với tác giả của những ca khúc nhẹ nhàng, tình cảm - Sỹ Luân lại từng là vận động viên có khoảng thời gian dài ăn tập trên sàn võ Judo, sân bóng rổ. Ngay từ thời học phổ thông, Sỹ Luân đã là VĐV chuyên nghiệp tham gia các giải đấu lớn cấp thành phố và quốc gia.
 
Cuộc trò chuyện với Sỹ Luân rất ấn tượng, bởi dễ dàng nhận ra, anh là người kiên định với con đường của mình và thực tế luôn giành được thành công. Thời niên thiếu gắn với sàn tập thể thao đã giúp nghệ sỹ tuổi Nhâm Tuất này giành nhiều huy chương. Sau đó, trải qua 15 năm gắn với âm nhạc và sân khấu, Sỹ Luân đã có vị trí khó phai trong lòng khán giả.

CHƠI THỂ THAO VÌ TỰ TI VỀ CHIỀU CAO

Sỹ Luân kể, anh có một người chú công tác trong đoàn thể thao nên muốn hướng anh tập luyện môn võ này. Khi học lớp 6, anh bắt đầu theo tập môn Judo và trở thành VĐV chuyên nghiệp cho đến năm lớp 11. Anh bảo, lúc học chỉ nghĩ rằng, đó là cách rèn luyện thể lực nhưng không ngờ mình lại tiến xa được như thế. 

 

Nhờ rèn luyện tốt nên anh được cử đi thi các giải toàn thành phố và đoạt không ít giải thưởng. Tuy nhiên đến giờ anh không còn giữ được một huy chương nào do thất lạc. Anh chỉ nhớ thành tích cao nhất mình giành được trong môn Judo là giải Nhì toàn thành phố. 

Ngoài Judo, Sỹ Luân tự chơi nhiều môn khác: bóng đá, bóng rổ, bơi lội... Anh bảo rất ngại nói về lý do mình theo tập những môn này là do “thiếu tự tin về chiều cao nên mình chọn những môn giúp tăng chiều cao để chơi” mà thôi. Và có lẽ, ngoại hình chuẩn của Sỹ Luân có được là nhờ chăm chỉ tập luyện chứ “không phải gene di truyền”. 
 
Sỹ Luân làm MC cho 1 giải đấu tâng bóng nghệ thuật cùng ca sỹ Phạm Anh Khoa và cựu tiền đạo ĐTVN Việt Thắng
 
Đặc biệt, môn thể thao mà anh vừa thích chơi vừa thích xem - bóng đá, đã mang lại cho anh nhiều cảm giác thú vị nhất. Trước khi chơi các môn thể thao này, anh đã theo dõi các trận bóng trên ti vi rồi. “Cảm giác khi chứng kiến 22 cầu thủ và 1 trái bóng luôn đầy bất ngờ và không bao giờ khiến bạn có cảm giác nhàm chán cả”, Sỹ Luân bày tỏ.
 
Theo những gì Sỹ Luân kể, thời học Judo anh chung lớp với nữ vận động viên được mệnh danh “cô gái vàng của Judo Việt Nam”, Cao Ngọc Phương Trinh. Tuy nhiên, có lẽ do dư chấn của tai nạn giao thông hồi năm 2009 khiến những ký ức thời đó phai mờ đi rất nhiều, nên anh không thể nhớ tên tuổi chính xác của hàng loạt các VĐV Judo sau này nổi danh ở lứa của mình.
 
THỂ THAO CŨNG CẦN SÁNG TẠO
Hỏi anh, vì sao bất ngờ dừng thi đấu để đến với một hướng đi gần như không liên quan đến những thứ anh từng gắn bó trước đó là âm nhạc, Sỹ Luân bảo: “Có một khoảng thời gian mình vừa đi biểu diễn vừa tập luyện. Nhưng đến năm học cuối thời phổ thông, các hoạt động âm nhạc chiếm phần lớn thời gian của mình. Sỹ Luân quyết định dừng chơi Judo để chuyên tâm cho âm nhạc hơn. Có lẽ, đó mới là đất cho tính nghệ sỹ trong tôi được bay cao. 

Khi tôi viết những nốt nhạc đầu tiên, tôi đã nghĩ mình nếm trải đủ mồ hôi, nước mắt và cả những chấn thương. Không phải những khó khăn đó khiến tình yêu với thể thao trong tôi tàn đi mà tôi tự cảm thấy mình đã đủ với nó. Tôi nói vậy, không có ý rằng mình đã thỏa mãn với những thành tích của mình. Thời đó, tôi chỉ là VĐV bình thường thôi. Những huy chương tôi đạt được là công sức của cả một tập thể đứng sau: Huấn luyện viên, trợ lý và cả đồng đội của mình nữa”. 
 
Sỹ Luân thường đi biểu diễn từ thiện ở các tỉnh
 
Sỹ Luân chia sẻ, điều anh tâm đắc nhất ở thể thao đó là rèn luyện cho mình tính đồng đội, đoàn kết mạnh mẽ. “Trong thể thao, đặc biệt là bóng đá nếu đơn độc là chết. Chính những năm tháng sống với thể thao rèn luyện cho tôi tinh thần thép, sự kiên trì trong mọi hoàn cảnh”.
 
Anh tự nhận: “Đến giờ không còn đủ sức mạnh để tham gia thể thao nữa. Nhưng tôi chọn cho mình cách riêng để tập luyện, rèn giũa tinh thần mình. Đó là thiền. Cách thức này được tôi chọn làm môn giải trí cho mình mỗi khi rảnh. Ngoài ra, tôi cũng không bỏ qua các trận bóng đá ở các giải đấu lớn. Dù bận mấy, tôi cũng phải dành thời gian để xem trực tiếp các trận bóng đá quốc tế quan trọng. Nếu không được thì lên internet để coi lại”. 
 
Sỹ Luân cho rằng, mình may mắn khi có nhiều người bạn chung sở thích. Dù ít khi có thể sắp xếp thời gian để xem cùng nhau nhưng sau khi kết thúc trận đấu của đội bóng mình thích hay một trận đấu hấp dẫn, đó lại trở thành cái cớ để bạn bè tụ họp và “chém gió”. Anh cho rằng: “Đó là thú vui rất giản dị và rất “manly”của cánh đàn ông. Vì giờ, có nhiều người cũng đi tập luyện thể thao xong lại ăn nhậu, rồi trở thành thói quen và không có lợi ích gì cho sức khỏe cả”.
 
Theo quan điểm của Sỹ Luân, thể thao mang lại cho anh nhiều hơn một nhu cầu giải trí thông thường. Anh bảo, cái hay của một nhạc sỹ từng là VĐV là tìm ra mối liên hệ giữa hai lĩnh vực tưởng chừng không liên quan này. “Đó là sự sáng tạo không giới hạn, chơi bóng cũng là một nghệ thuật và đòi hỏi vận động viên phải có sự tinh tế như một nghệ sỹ vậy.” 

Thật bất ngờ, một người yêu thích sự sáng tạo và rất nghệ sỹ như Sỹ Luân lại thần tượng lối đá kỷ luật, điềm tĩnh của “cỗ xe tăng” Đức. Anh chia sẻ: “Sỹ Luân trong âm nhạc và ngoài đời có nhiều khác biệt lắm. Đôi khi chính tôi cũng khó lý giải tại sao mình thích Đội tuyển bóng đá Đức, dù gần đây lối đá của họ đã hoa mỹ, bay bổng hơn”. 
 
Sỹ Luân nhận mình là cổ động viên trung thành của bóng đá nhưng không… quá khích. Anh bày tỏ: “Tôi thích cảm giác hưng phấn mà thể thao mang lại. Tuy nhiên, điều này không có nghĩa phải hò hét, nhảy múa và làm huyên náo ở ngoài đường như một số bạn trẻ hay làm”. Tác giả của nhiều ca khúc trẻ trung cho rằng việc “đi bão” ăn mừng của một số bạn trẻ là kiểu làm loạn không những ảnh hưởng đến những người xung quanh mà còn rất nguy hiểm. 
 
Năm 2009, Sỹ Luân từng trải qua một tai nạn nghiêm trọng khiến anh phải dừng hẳn mọi công việc trong thời gian dài. Sau khi sức khỏe được phục hồi, Sỹ Luân tìm đến với thiền, chạy bộ để tĩnh tâm. Theo anh, đó là cách anh tập luyện cho tinh thần mình thêm vững chãi, bên cạnh sức mạnh cơ bắp.
 
“Hãy dành cái nhìn khích lệ cho BĐVN”
Nói về bóng đá trong nước, Sỹ Luân cho rằng, bản thân những người yêu thể thao của Việt Nam nên có một cái nhìn khách quan và công bằng hơn. “So với thế giới, đội bóng của chúng ta còn nhiều cái phải học hỏi và khắc phục. Về thể hình, thể lực, chế độ dinh dưỡng của nước mình còn nhiều hạn chế so với bạn bè trong khu vực. Ngoài ra, còn rất nhiều yếu tố khách quan tác động tới tinh thần của cầu thủ. Tuy nhiên, Việt Nam vẫn đang trên đường phát triển, những điều mà thể thao, trong đó có bóng đá, đạt được nên xem là một sự khích lệ rất lớn cho họ. Chứ không nên chỉ nói về những điểm yếu, sai lầm mà làm lu mờ đi những công sức của họ được”, Sỹ Luân chia sẻ. 
14583738