Kỷ nguyên vươn mình bắt đầu từ những con người dám vươn lên
Hành trình Vươn mình HUTECH – một thế hệ như thế
Cô sinh viên ngành Điều dưỡng HUTECH chọn theo đuổi tri thức để thay đổi cuộc đời
Trong căn nhà sàn nhỏ tại buôn Đăk Mâm (Lâm Đồng), nơi có tới 13 thành viên cùng chung sống, cái nghèo dường như đã trở thành một “vòng lặp” định sẵn. Những người anh, người chị của H’ Đét đều phải gác lại giấc mơ đèn sách để lập gia đình hoặc cày thuê cuốc bẫm nương rẫy. Nhưng với H’ Đét - cô sinh viên năm 3 ngành Điều dưỡng Trường Đại học Công nghệ TP.HCM (HUTECH) thì con đường ấy đã rẽ sang một hướng khác: theo đuổi tri thức để thay đổi cuộc đời.

Những bông hoa thành tích nở rộ tại giảng đường Đại học
Đoá hoa rừng M’nông ủ mình trong bóng tối
H’ Đét là cô gái người M’nông lớn lên trong một gia đình đông anh chị em, nơi cả đại gia đình có tới 13 người cùng chung sống dưới một mái nhà sàn nhỏ hẹp. Con số ấy chưa bao giờ là vô nghĩa. Nó không gợi nhắc may rủi, mà là sức nặng của thực tại len vào từng bữa ăn, từng giấc ngủ và cả những ước mơ nhiều khi chưa kịp gọi tên. Mười ba con người sống chung dưới một mái nhà. Không có nguồn thu nhập ổn định. Không có điều kiện để nghĩ xa hơn. Những người anh, người chị của H’ Đét lần lượt dừng lại giữa chừng: học hành dang dở, lập gia đình, rồi tiếp tục cuộc sống cày thuê cuốc mướn với nương rẫy.
Ở buôn làng nơi cô lớn lên, đại học là một lựa chọn xa lạ. Thậm chí, với nhiều người, đó là điều “không cần thiết”. H’ Đét lớn lên giữa những định kiến như thế. Không ai ngăn cô bạn ước mơ, nhưng cũng không ai chỉ cho cô cách biến giấc mơ thành hiện thực. Có những đêm rất dài. Trong bóng tối, H’ Đét nghe tiếng bố mẹ trở mình, nghe những nỗi lo không được gọi tên, chật vật với cơm áo gạo tiền. Và rồi, trong sự im lặng đó, một suy nghĩ dần trở nên rõ ràng: “Nếu mình không làm khác đi, cuộc đời mình sẽ lặp lại như vậy”, H’ Đét chia sẻ.
 |
 |
Khát khao hóa ước mơ thành hiện thực từ những định kiến nơi buôn làng
Đến ngày tốt nghiệp THPT, H’ Đét lần đầu tiên nói ra điều mình đã ấp ủ suốt nhiều năm với gia đình: “Con không muốn ở nhà lấy chồng hay đi làm thuê nương rẫy. Con muốn đi học đại học”. Đó không phải là một quyết định bốc đồng, mà là kết quả của cả một hành trình âm thầm nỗ lực. Bố mẹ đồng ý, nhưng đi kèm là một thực tế rằng gia đình không có điều kiện hỗ trợ cho cô đi học, cô bạn phải tự lực cánh sinh cho hành trình phía trước. Hành trang của cô gái 18 tuổi ngày ấy ngày rời làng chỉ với vỏn vẹn gần 5 triệu đồng là số tiền gom góp từ gia đình. Ít ỏi, nhưng là tất cả những gì gia đình có thể cố gắng hỗ trợ cô bạn theo đuổi ước mơ.
Trước đó, H’ Đét từng tham gia một buổi tư vấn hướng nghiệp do trường THPT tổ chức. Lần đầu tiên, việc chọn ngành, chọn nghề không còn mơ hồ. Những điều tưởng chừng xa vời bỗng trở nên cụ thể hơn. Chính từ cơ duyên đó, cô bạn đã đặt “ngôi sao hy vọng” vào môi trường học tập năng động, cơ sở vật chất hiện đại và định hướng lấy người học làm trung tâm của HUTECH. Không phải là lựa chọn ngẫu nhiên, mà là một sự tin tưởng, nơi cô tin rằng có thể gieo những hạt mầm đầu tiên cho ước mơ của mình.
Bắt đầu từ con số không tròn trĩnh
Thành phố không giống như những gì H’ Đét từng tưởng tượng. Không người thân. Không chỗ dựa. Không tiền bạc. Không máy tính. Không phương tiện đi lại. Sự khác biệt về môi trường và văn hoá khiến H’ Đét gặp khó khăn hơn trong giao tiếp, có lúc cảm thấy mình lạc lõng giữa những cuộc trò chuyện của mọi người xung quanh. Nhưng điều khiến cô chùn bước nhất không phải là những thiếu thốn đó, mà là hiện thực: nếu mình dừng lại, mọi thứ sẽ kết thúc. Một khoảnh khắc đã thay đổi suy nghĩ của cô bạn khi bố mẹ phải bán đi mảnh đất rẫy cuối cùng để trả nợ. Không còn gì để bấu víu. Chính lúc đó, H’ Đét hiểu rằng: “Mình không còn đường lui. Không được phép bỏ cuộc. Chỉ có mạnh mẽ tiến về phía trước mới có thể tìm thấy lối đi”.
Chỉ có tin tưởng vào quyết định của bản thân và mạnh mẽ tiến về phía trước mới có thể tìm thấy lối đi
Để theo đuổi việc học, H’ Đét bắt đầu hành trình tự lập từ rất sớm. “Mình được giới thiệu công việc chăm sóc một cụ già lớn tuổi không chỉ giúp mình có chỗ ở ổn định, mà còn mang lại thu nhập và hỗ trợ một phần học phí. Song song đó, mình còn nhận thêm việc may mặc để trang trải những chi phí còn lại”, H’ Đét cho biết.
Nhịp sống của H’ Đét gần như không có khoảng trống. Ngày bắt đầu từ sáng sớm với việc chăm người bệnh, tiếp nối bằng công việc, giờ học trên giảng đường, rồi lại quay về với những phần việc còn dang dở. Những ngày thực tập, lịch trình kéo dài gần như trọn vẹn, có những giai đoạn cô bạn chỉ ngủ 3–4 tiếng mỗi ngày. Mệt mỏi có. Áp lực có. Đã có những lúc cô bạn bật khóc vì cảm thấy bất lực trước guồng quay quá sức của mình. Nhưng giữa những ngày chênh vênh đó, H’ Đét chưa từng cho phép bản thân dừng lại. Từ những cố gắng ban đầu, cô bạn dần rèn cho mình một thói quen kỷ luật bắt đầu từ những việc nhỏ nhất. Không còn học trong bị động, không còn chờ đợi, H’ Đét chủ động thay đổi cách học, cách sống và cách đối diện với khó khăn. “Mình không có lợi thế để đi nhanh, nên mình chọn cách không dừng lại, cứ tiến từng chút mỗi ngày. Có những hôm mệt đến mức chỉ muốn dừng lại, nhưng mình không dám, vì phía sau mình là cả một cuộc đời mà mình không muốn quay về. Nên mình cứ đi, chậm cũng được, chỉ cần không bỏ cuộc. Rồi sẽ có ngày mình trở thành niềm tự hào của gia đình và buôn làng”, cô bạn bộc bạch.

Kỷ luật bắt đầu từ những việc nhỏ nhất
Chính sự bền bỉ ấy đã giúp H’ Đét từng bước tiến lên, đạt được những thành tích đáng ghi nhận trong học tập và rèn luyện. Với H’ Đét, việc học chưa bao giờ chỉ dừng lại ở mục tiêu cá nhân. Đó là cách để cô bạn thay đổi cuộc sống của chính mình và xa hơn là cơ hội để trở về, làm điều gì đó có ích cho gia đình, cho quê hương. Từ một định hướng ban đầu, ngành Điều dưỡng dần trở thành lựa chọn rõ ràng. Bởi cô bạn hiểu giá trị của việc chăm sóc và giúp đỡ người khác, đặc biệt là ở những nơi còn nhiều thiếu thốn như buôn làng nơi mình lớn lên. Cô chia sẻ: “Mình muốn học, làm việc, rồi sẽ trở về quê”, một ước mơ giản dị, nhưng đủ lớn để cô bạn kiên trì theo đuổi đến cùng.
Thay đổi cuộc sống của chính mình và xa hơn là cơ hội để trở về
Hành trình của H’ Đét không bắt đầu từ điều kiện thuận lợi, mà từ những ngày bền bỉ đi qua khó khăn, áp lực và cả những lần tưởng chừng muốn buông bỏ. Từng bước một, cô rời khỏi những định kiến quen thuộc, chọn bước ra khỏi buôn làng để đi trên con đường của chính mình. Và như hoa quỳnh ủ mình trong bóng tối, H’ Đét lặng lẽ đi qua những tháng ngày khó khăn để chờ một lần vươn lên rực rỡ. Hành trình ấy chưa dừng lại bởi phía trước, cô gái nhỏ vẫn đang tiếp tục viết nên câu chuyện của mình, bằng những nỗ lực học tập và những thành quả đang dần được gọi tên ở bài viết kỳ tới. Cùng chờ đón, HUTECHers nhé!
Tin: Hoàng Thương - Khương Tuyển
TT. Tư vấn và Phát triển năng lực người học