Một tháng, không dài nhưng cũng đủ để cảm nhận sự vất vả xen lẫn niềm vui trên mảnh đất Đức Cơ bạt ngàn cao su và đường đầy đất đỏ…
Những ngày đầu sinh hoạt và tiếp xúc với những người bạn mới trong đội, cảm giác gần gũi lạ kỳ, bởi lẽ tất cả đều có chung lòng nhiệt huyết, khát khao cống hiến và tinh thần học hỏi không ngừng. Tuy khó khăn mọi thứ nhưng đội chúng tôi không bao giờ thiếu tiếng cười và tình cảm thân thiết như anh em trong gia đình.
Hai tuần đã trôi qua, chúng tôi đã làm được rất nhiều công việc… ai cũng có niềm vui cho riêng mình, với tôi điều khiến mình hạnh phúc và thấy ý nghĩa nhất, đó là những ngày tháng được làm thầy giáo nơi vùng núi nghèo Đức Cơ.
Nhớ lắm ngày hôm ấy… lần đầu tiên tôi được đứng trên bục giảng với tư cách là giáo viên. Vừa mệt, vừa đau cổ vì bọn trẻ con đứa thì không chịu nghe lời, đứa thì ồn ào, đứa thì im thin thít. Dạy mãi mà bọn trẻ vẫn không hiểu những gì tôi muốn nói. Tôi cảm thấy chán nản và bất lực. Nhưng ánh mắt ngây thơ, trong sáng của bọn trẻ đã gieo cho tôi thêm nghị lực.

“Thầy ơi! Con không biết viết chữ này” – Những lời chân thành của các em đã gieo vào lòng tôi một quyết tâm, quyết tâm mang cái chữ đến với trẻ con nơi này.
Và buổi họp đội tối hôm đó, nội dung ôn tập hè cho các em nhỏ được đặt ra cho cả đội. Đây cũng là ý nghĩa sâu sắc nhất mà tôi đã cảm nhận được trong chiến dịch này.
Vào mỗi tối, chúng tôi cùng sinh hoạt với thanh niên địa phương, cùng hát những bài hát quê hương, cùng ngân lên bài ca tình nguyện. Nhà rông truyền thống văn hóa làng Ngo Rông lúc nào cũng đầy ắp tiếng cười của thanh niên và các em thiếu nhi.
Chiến dịch tình nguyện Mùa hè xanh 2010 trôi qua, bao nhiêu khó khăn, bao nhiêu phần việc có ích mà chúng tôi làm cho bà con nơi đây đã nói lên tất cả. Và ngày chia tay, những giọt nước mắt lăn dài trên má… ánh mắt đỏ hoe của người lớn ẩn khuất trong tiếng nấc nghẹn ngào của bọn trẻ… “Các em ơi, khi nào có điều kiện thì nhớ quay lại làng Ngo Rông nha, chị sẽ nhớ các em nhiều lắm” (Rơ Châm H’Hoa, Bí thư Chi đoàn làng Ngo Rông) nói trong nước mắt.
Xe chúng tôi lăn bánh về lại Sài Gòn giữa bạt ngàn cao su xanh ngát.
Bất chợt tự hỏi, màu xanh cao su hay màu xanh của chiến dịch tình nguyện ý nghĩa, của những hy vọng đổi thay mà HUTECH đã mang đến nơi này…
Lê Thơ
Chiến sĩ MHX 2010, Mặt trận Đức Cơ – Gia Lai